- Sáu vị thái thượng trưởng lão niệm hắn tuổi nhỏ, hơn nữa phụ thân hắn cống hiến lớn cho gia tộc, lúc này mới tha thứ cho hắn. Nhưng Mạc Tiểu Xuyên lại không biết hối cải, hắn cho rằng sáu vị thái thượng trưởng lão tha thứ là có thể mắt không lớn nhỏ, lần thứ ba xâm nhập cấm địa, bị hộ pháp cấm địa bắt giao lại cho Kha Bắc ta xử lý. Kha Bắc niệm tình nghĩa tộc đệ Đấu Thần ngày xưa, nhưng vì lập trường gia tộc, không thể không nghiêm trị kẻ này. Không thể ngờ chuyện này không chỉ kinh động sáu vị thái thượng trưởng lão, ngay cả phân thân lão tổ tông cũng hàng lâm, Kha Bắc kinh sợ.
Mạc Kha Bắc báo cáo nguyên do, cả đại điện yên tĩnh lại, không người dám mở miệng lên tiếng, tất cả ánh mắt đều nhìn qua Mạc Tiểu Xuyên đang năm sấp trên mặt đất, bộ áo trắng đã bẩn không chịu nổi, tỏa ra mùi huyết tinh và bùn lầy, nhưng mà hắn lại ngẩng đầu lên, là thiếu niên kiệt ngạo bất tuân, ngông nghênh.
Người bốn phía có thần sắc khác nhau, có lãnh đạm, có hồ nghi, có mỉa mai, không hề mảnh, cũng có sầu lo nồng đậm. Cũng có không ít đệ tử đích hệ cũng xen lẫn bên cạnh người lớn, mở to mắt ra nhìn qua thiếu niên cùng tuổi với mình nằm đó, trong ánh mắt đều giật mình và sợ hãi.
Nam tử trung niên bên phải ánh mắt đầy sầu lo, đứng ra cúi người thật sâu, cung kính nói:
- Bẩm tổ lão, sáu vị thái thượng trưởng lão đại nhân, chuyện của Tiểu Xuyên hôm nay là do ta trông giữ không tốt. Vạn Phong hy vọng có thể thay Tiểu Xuyên tiếp nhận tộc quy xử phạt.
Mạc Vạn Phong tự biết lần này Mạc Tiểu Xuyên cho dù như thế nào cũng khó thoát hình phạt, cũng không làm biện hộ vô vị, cực lực một mình gánh chịu.
Người trong tộc động dung, nhao nhao thấp giọng nghị luận.
Sắc mặt Mạc Kha Bắc lạnh lùng, khẽ nói: