- Ah? Ngươi rất tự tin ah!
Mạc Tiểu Xuyên cười lạnh nói:
- Chẳng lẽ ngươi nhìn không ra ta là Cửu Thiên Võ Đế?
Lý Vân Tiêu cười to nói:
- Cửu Thiên Võ Đế ta thấy nhiều. Đương nhiên, cũng giết qua không ít.
- Ha ha, ngươi rất cuồng, muốn đánh một trận sao, xem mặt mũi ngươi cứu ta, ta không thể không đáp ứng.
Tinh quang trong mắt Mạc Tiểu Xuyên càng ngày càng lạnh, hai đấm vận khí hiện ra khí tức màu vàng, hóa thành mũi nhọn, cắt không khí chung quanh ra.
Thân thể của hắn chấn động từng hồi, đế khí năm màu ngưng kết trên không trung, biến ảo thành một cối xay màu vàng cực lớn, nó trấn áp về phía Lý Vân Tiêu. Hắn biết rõ Lý Vân Tiêu có chút thần dị, chiến lực chân thật không đơn giản như vẻ ngoài, nhưng mà cũng không cho rằng đối phương có thể tiếp một chiêu của mình, cho nên vẫn có chừng mực.
Cối xay tuy lớn, nhưng mà tốc độ thật chậm, trong suy nghĩ của Mạc Tiểu Xuyên, đại khái cũng chỉ đánh nhẹ một cái là có thể đánh Lý Vân Tiêu thổ huyết, trọng thương té xuống.
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Dưới tình huống không biết chi tiết của đối phương còn khinh thị đối thủ như thế. Mặc dù ta biết rõ ngươi có thiện ý, nhưng nếu như đối thủ là người khác, ngươi sẽ chịu đau khổ.
Hào quang trong tay lóe lên, Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bỗng nhiên hiện ra, nhẹ nhàng chém ra một kiếm, kiếm quang biến lớn trên không trung, lập tức chém cối xay thành hai nữa, đế khí lập tức hóa thành hào quang lăng lệ tiêu tán các nơi.
- Cái gì?
Mạc Tiểu Xuyên lập tức cảm thấy đầu óc ngắn lại, tròng mắt mở to còn hơn cối xay do đế khí biến thành, chuyện như thế hắn chưa từng thấy qua.
Sau khi khiếp sợ chừng nửa chung trà, hắn dụi mắt, vững tin cảnh trước mắt là thật, trong mắt mang theo tinh quang lăng lệ, chiến ý ngập trời.