Ánh mắt Đàm Địa Quân sáng ngời, nhìn chằm chằm vào đống đá vụn, hoảng sợ nói:
- Nam Hỏa Kim Tinh Nguyên, nhiều Nam Hỏa Kim Tinh Nguyên như thế, ha ha, lần này xem như đi không uổng công.
Sau khi hắn bị chấn nhiếp tinh thần, liền trực tiếp bị Lý Vân Tiêu phong ấn, cho nên lực lượng không tổn thương, thoáng cái đã đi tới đống đá vụn, lộ ra vẻ tham lam, hận không thể thu toàn bộ vào.
Sắc mặt ba người kia đại biến, lúc này mới kịp phản ứng, nhưng mà Tuân Tri Minh cùng Tiêu Minh Huy đưa mắt nhìn nhau, đều trông thấy kiêng kị trong mắt đối phương. Hai người hiện tại có thương thế trên người, sợ trong khi cướp đoạt ăn thiệt thòi.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn qua Đàm Địa Quân, khẽ nói:
- Như thế nào, Đàm tông chủ ý định một người mang toàn bộ sao?
Đàm Địa Quân lúc này mới phát giác bản thân mình thất thố, ngượng ngùng cười nói:
- Đương nhiên không phải. Những Nam Hỏa Kim Tinh Nguyên này chính là tài phú to lớn, mọi người thương thảo nên phân chia thế nào a. Về phần những người không có xuống, cũng không cần cho bọn chúng. Bọn chúng ở trên đó tu luyện lâu như thế, coi như chuyến này đi không uổng công.
Hắn nói lời này đã bài trừ tất cả võ giả tán tu ra ngoài. Chỉ cần những thu lấy Nam Hỏa Kim Tinh Nguyên này, như vậy nguyên khí bành trướng và hỏa nguyên tố sẽ biến mất.
Tễ Lâm nhíu mày quát:
- Không được, thế lực tông môn các ngươi tới ba người, thế lực thương hội chúng ta tới một người, phải phân một nửa.
- Phân ngươi một nửa, Tễ lão thất phu, ngươi nên chết tâm này đi.
Năm ngón tay Đàm Địa Quân bóp lại kêu răng rắc, vụ mai chi khí biến ảo ra ngoài, rất có bộ dáng một lời không hợp thì liều ngươi sống ta chết.
Tễ Lâm cười lạnh nói:
- Ở trước mặt ta ngươi trâu bò cái gì, vừa rồi không biết ai nằm như heo chết trên đất, nếu không phải ta có lòng từ bi, vừa rồi đã một chưởng đánh ngươi chết rồi.