Lý Vân Tiêu sau khi trấn áp ác linh trên người Mạc Tiểu Xuyên, thể xác và tinh thần mệt mỏi, khiến cho không còn khí lực đứng lên. Lập tức bảo Hồ Lô Tiểu Kim Cương hộ pháp bên người, toàn tâm tiến vào trạng thái tu luyện, tham lam cắn nuốt nguyên khí và hỏa nguyên tố với tốc độ kinh người.
Tuy hỏa nguyên tố mạnh, nhưng đối với thân thể của hắn mà nói rất dễ ngăn cản. Linh hồn trực tiếp hiện ra trong Giới Thần Bi, hiển hiện bên cạnh Mạc Tiểu Xuyên.
Nhìn qua gương mặt quen thuộc này, trong mắt Lý Vân Tiêu mang theo u buồn nói không nên lời, hắn thi triển ra mấy đạo pháp quyết đánh vào người Mạc Tiểu Xuyên, để hắn ngồi xếp bằng, hắn cũng ngồi đối diện, hai ngón niết kiếm quyết, một ánh huỳnh quang hiện ra trên ngón tay, dường như tiến vào trạng thái nào đó, hai người vẫn không nhúc nhích.
Thời gian trôi qua từng chút, trong giây lát, hai mắt Mạc Tiểu Xuyên bỗng nhiên mở ra, đó là màu đỏ bừng, gương mặt dữ tợn giống như ác linh, há miệng rống to lên.
Khí tức trên người Mạc Tiểu Xuyên tăng đột ngột, lăng không nhào đầu về phía Lý Vân Tiêu, muốn xé nát hắn ra tại chỗ..
Hai mắt Lý Vân Tiêu vẫn khép hờ, nhìn cũng không nhìn lăng không điểm ra một ngón tay, đầu ngón tay điểm tới mang theo ánh huỳnh quang điểm vào mi tâm Mạc Tiểu Xuyên, lập tức làm thân thể của hắn bay đi. Mạc Tiểu Xuyên thống khổ quay cuồng, sau đó hóa thành một đạo hào quang trốn đi.
Tâm niệm Lý Vân Tiêu khẽ động, thân ảnh lập tức biến mất tại chỗ, xuất hiện tại vài dặm ở nơi khác, vừa vặn chặn đường Mạc Tiểu Xuyên đang bỏ chạy.
Hắn không chút biểu tình mở miệng nói:
- Ta không biết ngươi có nghe hiểu ta nói hay không, nơi này là không gian vực giới của ta, ngươi không có bất kỳ sức phản kháng nào cả. Thức thời thì ngoan ngoãn đi ra đầu hàng, niệm tình ngươi biến hóa không dễ, ta sẽ tha cho ngươi không chết.