Trong lòng mọi người chấn kinh, khôi lỗi làm sao có thể rống lớn, còn có thể dùng Kim Cang Quyền?
Nhưng mà bọn họ không có thời gian suy nghĩ chuyện này, mà là ngay ngắn ra tay, hơn mười Võ Tôn liên thủ, mấy trăm người nhao nhao phóng thích binh khí của mình, trong lúc nhất thời cả không gian trở nên rực rỡ hơn trước, các loại hào quang toàn bộ bắn thẳng về phía Mạc Tiểu Xuyên.
Hai mắt Mạc Tiểu Xuyên đỏ bừng đầy lệ khí, tay phải niết bí quyết, trực tiếp đánh lên quyền phong của Hồ Lô Tiểu Kim Cương, không gian lặp tức vặn vẹo. Hai tay Mạc Tiểu Xuyên cùng hành động, không gian chi lực giống như một tầng nước kéo dài lên người Hồ Lô Tiểu Kim Cương, chụp nó vào trong, sau đó một đạo ấn bí quyết đánh xuống, "XÍU...UU!" Một tiếng, Hồ Lô Tiểu Kim Cương bị đánh biến mất.
Cả động tác hành vân lưu thủy, nhanh như tia chớp, trong mắt mọi người nhìn thấy hắn bắt ấn quyết, khôi lỗi hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, hoảng sợ thất sắc, âm thầm cầu nguyện ngàn vạn không nên giao chiến với người này.
Trong nháy mắt Hồ Lô Tiểu Kim Cương bị đánh biến mất,kiếm quyết Trảm Yêu của Lý Vân Tiêu bay ra khỏi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm, một đạo khí hình hình rồng gào thét, xoay quanh đánh xuống, kiếm khí mạnh mẽ b*n r*
Cục gạch của Tễ Lâm, vụ mai chi khí của Đàm Địa Quân công kích một trái một phải, còn có Tuân Tri Minh và hơn mười tên Võ Tôn cũng liên hợp ra tay, cả không gian có hơn mười tầng lĩnh vực điệp gia, giao thoa xen kẽ, thoáng cái khóa Mạc Tiểu Xuyên lại.
Mạc Tiểu Xuyên ngẩng đầu lên, không đặt công kích của mọi người trong lòng, mà là nhìn qua kiếm khí, trong hai mắt lạnh như băng hiện ra vẻ nghi hoặc và giãy dụa, xuất hiện thất thần ngắn ngủi. Mà đúng lúc thất thần này lại là thời cơ ra tay tốt nhất, mấy trăm đạo công kích đánh tới.