Tất cả mọi người đều im lặng, thật sự là đạo lý này, nhưng như thế nào cũng không nên nói ra, làm cho thể diện mọi người không còn gì cả a. Dù sao tất cả mọi người là nhân vật uy tín lâu năm, cũng không thể nói thực lực của ta mạnh nên ta chiếm được. Nào có kẻ nào trực lai trực vãng như hắn, ngay cả mặt nạ cũng không cần.
- Ha ha, đã nói!
Tễ Lâm cười to nói:
- Chúng ta cũng đừng nói đạo lý, ai có thực lực thì kẻ đó được phân bảo tàng, ta đây đồng ý!
Đàm Địa Quân nói:
- Hừ, lời nói mặc dù như thế, nhưng thực lực cũng phải xem mặt mà nói chuyện. Sư huynh kẻ hèn nà là Cửu Thiên Võ Đế, bảo tàng Bắc Đấu Tông ta muốn chín thành.
Lời đã nói như thế, bọn họ cũng chẳng muốn nói đạo lý cái gì cả, trực tiếp triển khai trận thế, bắt đầu chia cắt bảo tàng.
- Chê cười, nếu Trương tông chủ tự mình tới đây thì ta tự nhiên sẽ không nói cái gì... Tự nhiên hắn có thực lực đó.
Tễ Lâm lúc này bác bỏ:
- Nhưng nếu là thực lực hậu trường, Lôi Phong thương hội của ta chí ít có hơn mười tên cường giả Võ Đế, chẳng phải là muốn cầm chín thành chín?
- Đúng, Tễ hội trưởng đại nhân nói có lý!
Không chỉ người thế lực thương hội ủng hộ, ngay cả đám người Tuân Tri Minh cũng đồng ý. Bọn họ hiện tại là như thế, ai quyết nghị có lợi cho mình thì bọn chúng sẽ đồng ý.
Sát cơ trong mắt Đàm Địa Quân lộ ra, chậm rãi nói:
- Lần này phiền toái, đoán chừng phải chết rất nhiều người
Đàm Địa Quân nói lời này lộ hàn ý ra ngoài, làm đáy lòng bọn họ lạnh như băng, một số võ giả càng xanh mặt lui ra phía sau.
Tễ Lâm lạnh lùng nói:
- Đàm Địa Quân, ngươi cũng đừng có dọa người ở đây. Mọi người đã tới đây đã định dùng mạng đổi tiền. Dọc theo con đường này đã chết không biết bao nhiêu người, nếu có kẻ sợ chết, đã sớm lui về rồi!