Người của các phái khác, còn có Tễ Lâm đều nghi hoặc, nhìn chằm chằm vào Đàm Địa Quân.
Nội tâm Đàm Địa Quân thầm mắng một câu lão hồ ly, Thiên Hạt Tông trước kia cũng là từ Bắc Hạt Tông tách ra, chỉ sợ cũng đoán được mánh khóe, hắn pha trò, cười nói:
- Sao có thể có cái gì che giấu, không tin chính các ngươi hỏi Vân thiếu. Với trí thông minh của Vân thiếu, đối với phá giải mê cung có lẽ rất có trợ lực a.
Tiêu Minh Huy nói:
- Thì ra là thế, vậy có thể hợp lực mọi người, trợ lực càng lớn. Người Tân Nguyệt Tông cũng theo Đàm tông chủ, mọi người đồng tâm hiệp lực, mong rằng Đàm tông chủ không nên ghét bỏ mới được.
- Ha ha, ta Lôi Phong thương hội phát hiện nơi này, không có công lao cũng cũng có khổ lao a. Mong rằng Đàm tông chủ cùng mang đi.
Tễ Lâm cũng cười ha hả đi tới, nói:
- Cho dù không mang theo, chúng ta cũng theo Đàm tông chủ chắc rồi.
Động tác dị thường của Đàm Địa Quân, khiến cho tất cả mọi người chú ý, tất cả đều chú ý vào hắn và Lý Vân Tiêu.
Đàm Địa Quân hiện tại vạn phần hối hận lúc trước giao bảo đồ cho Lý Vân Tiêu, vốn cho rằng hắn chỉ là Võ Tông mà thôi, tùy thời có thể khống chế, hiện tại phát hiện hoàn toàn đã vượt qua dự tính của hắn, mà bảo tàng mê cung lại tồn tại thật sự.
Hắn hiện tại đâm lao phải theo lao, chỉ có thể ngượng ngùng nói:
- Đã như vầy, mọi người có thể cùng đi vào. Nhưng mà Vân thiếu nguyện đi hay không phải xem hắn ý định ra sao.
Tễ Lâm nói:
- Tuy thực lực Lý Vân Tiêu không tầm thường, nhưng mà tu vị hồng nhan tri kỷ có ạn. Nếu như không phối hợp mọi người, Bắc Đấu Tông còn không biết bắt hồng nhan tri kỷ của ngươi khai đao a.
Đàm Địa Quân khẽ nói:
- Làm sao có thể, Vân thiếu là bằng hữu của Bắc Đấu Tông. Ta chỉ cho thủ hạ bảo hộ Cẩn Huyên hội trưởng mà thôi.