- Bất kể như thế nào, yêu thú không ở đây là tin tức tốt nhất, nếu không những cường giả kia trực tiếp tiến lên, mặc kệ chúng ta chết sống ở đây.
Tất cả mọi người đại hỉ không thôi, đặc biệt là những tán tu kia, có mấy người nhịn không được trực tiếp bay qua.
Sưu sưu sưu
Ngay giữa hai ngọn núi thỉnh thoảng có những bóng dáng nhỏ bé qua lại trên mây xanh, nhanh khó có thể dùng mắt thường nhìn thấy. Hai tên Võ Tông vừa bay lên còn chưa để ý, thân thể lập tức bị đục lỗ, phá vỡ hơn mười đại động, bộ dáng kh*ng b* té xuống đất.
Hí!
Tất cả mọi người sinh ra cảm giác lạnh cả người, hoảng sợ nhìn lại. Vừa rồi chỉ thấy công kích lập lòe, cũng không có nhìn thấy thật thể, hai gã Võ Tông đã chết một cách khó hiểu.
Trên mặt Tễ Lâm hiển hiện nụ cười lạnh, nói:
- Tu vị rác rưởi lại muốn xông lên dầu d tiên. Hại bọn chúng không phải tu vị, mà là trí thông minh.
Hắn nói những lời này lập tức làm các tán tu giận dữ, một trợn mắt nhìn qua.
Nhưng mà quan hệ của đám tán tu này không tính là hòa thuận, nhưng giờ phút này lại kéo thành một đám, có cảm giác ôm thành đám thì ấm. Hiện tại thấy hai người kia ngã xuống trước sơn cốc, lập tức có cảm giác đau khổ.
Khóe mắt Lý Vân Tiêu dựng lên, lập tức nhận ra công kích vừa rồi, nói:
- Dĩ nhiên là tiểu yêu màu xanh, không thể ngờ nơi đây còn có loại vật này.
Đàm Địa Quân nói:
- Ngươi nhận ra yêu thú kia?
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Là một loại gọi tiểu yêu màu xanh, chỉ là lục giai mà thôi. Cũng chỉ có thể xúc phạm tới võ giả dưới Võ Hoàng, trừ phi là vương giả trong tiểu yêu mới đạt tới thất giai, cũng không có đạt tới bát giai đâu.
- Ah?
Đàm Địa Quân nhìn qua phía thương hội, nói:
- Đây chính là cửa khẩu các ngươi lập ra sao, không sợ người ta chê cười?