Trong sơn cốc này là một rừng cây xanh tốt, linh khí thanh thúy tươi mát, cỏ cây xanh ngất, khí tức sinh mệnh phồn vinh mạnh mẽ tràn ra, giống như tiên cảnh nhân gian.
Lý Vân Tiêu đi mấy bước thì đột nhiên dừng lại không tiến.
Cẩn Huyên thiếu chút nữa đụng vào lưng hắn, lúng túng nói:
- Như thế nào, Vân thiếu? Có phải xảy ra tình huống gì không?
Lý Vân Tiêu nói:
- Sơn cốc này thật cổ quái ah, giống như cái hồ kia, linh khí dồi dào, lại không còn sinh linh.
- Không có sinh linh?
Cẩn Huyên sững sờ, lúc này mới phát giác được trong sơn cốc yên tĩnh, không nghe được tiếng côn trùng kêu vang và chim hót, thật không thể tưởng tượng nổi, nàng cả kinh nói:
- Hẳn lại là bẩy rập?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Không phải, ảo thuật kia là tự nhiên tạo ra, hồ nước chính là huyền khí chí bảo, mà trong đó thật sự không có khí tức sinh linh. Coi chừng, loại tình huống này xuất hiện hoặc là hoàn cảnh quá độc, cho nên không có sinh linh. Hoặc là có yêu thú cường đại chiếm giữ nơi đây, trở thành một phương cấm địa, các sinh linh còn lại không dám tới gần. Linh khí nơi đây không có vấn đề, hiển nhiên là tình huống thứ hai.
Cẩn Huyên cả kinh nói:
- Ý ngươi là, nơi này có yêu thú cường đại? Sẽ là cấp bậc gì?
Lý Vân Tiêu thở khẽ nói:
- Bát giai
Cẩn Huyên kinh hãi nói:
- Ngươi đã phát giác ra?
Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Không có.
Cẩn Huyên:
- Vậy tai sao ngươi phát hiện là bát giai?
Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu như là yêu thú thất giai, căn bản không có thành tựu như thế, cũng sẽ không biết khiến Lôi Phong thương hội dẫn ngươi đối phó. Dù sao Bắc Đấu Tông cùng Thiên Hạt Tông có không ít cường giả Võ Tôn, tùy tiện một người đi ứng phó là được, còn nếu là cửu giai, hắc hắc, Lôi Phong thương hội cũng sẽ không có gan tới. Cho nên nơi này nếu có yêu thú chiếm giữ, chắc chắn là tồn tại bát giai.