- Vân thiếu, các ngươi...
Mai Đông Nhi trông thấy hắn phải đi, ánh mắt lộ ra vẻ lo âu.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Chúng ta đi trước một bước, ngươi có hứng thú đi cùng không?
Mai Đông Nhi cũng muốn tiến lên, nhưng mà giờ phút này người tông môn đang khẩn trương, cùng đối nghịch với thương hội, nếu như nàng rời đi, vậy hư không thể nghĩ, đành phải tiếc hận nói:
- Ta phỉa ở cùng đồng môn!
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- Ân, mọi sự ngàn vạn phải cẩn thận.
Nói xong hắn lấy ra một ký lục chỉ châm, y theo hướng nó chỉ mà đi tới..
Cẩn Huyên nhìn tay của mình, mặc dù chỉ kéo một chút, nhưng trong lòng có ngàn vạn chữ muốn nói, lỗ tai dường như mất thông, không nghe được âm thanh gì cả, chỉ nghe tiếng tim mình đập "Bịch bịch" nhảy lên.
Nàng trông thấy Lý Vân Tiêu chạy như bay, cũng vô ý thức theo sát phía sau, nhưng mà trong đầu chỉ nghĩ lung tung, thượng vàng hạ cám, không có tâm tư nghĩ chuyện khác.
Rất nhiều võ giả tán tu thấy hai người rời đi, cũng nhao nhao theo kịp. Tuy Bắc Đấu Tông tranh đấu với thương minh nhìn rất đẹp mắt, nhưng bọn họ càng ưa thích bảo tàng hơn.
Thoáng cái hơn phân nửa người đã đuổi theo Lý Vân Tiêu hai người, nhưng mà khoảng cách giữ càng ngày càng xa, đối với thân ảnh tuấn lãng kia sinh ra kính sợ và kiêng kỵ.
Người xem cuộc chiến bốn phía nhìn thấy Lý Vân Tiêu dẫn đầu rời khỏi, đều sinh lòng lo lắng.
Tuân Tri Minh ôm quyền nói:
- Chư vị Bắc Đấu Tông, nơi đây giao cho các ngươi, ta đi đầu một bước, để tránh bảo tàng rơi vào tay người khác!
Hắn cũng không đợi Bắc Đấu Tông trả lời đã dẫn thủ hạ rời đi.
Thiên Hạt Tông đi lần này lập tức dẫn tới thế lực hai phía bắt đầu rục rịch.
Trong lòng Đàm Địa Quân biệt khuất không nói nên lời, đau khổ ứng phó tên điên trước mắt. Tễ Lâm cũng bị đả kích quá lớn, hơn nữa bị khuất nhục như vậy nên lâm vào điên cuồng, cắn xé chém giết. Cái gọi là không thể buông tha dũng giả thắng, hai người thực lực không kém nhau bao nhiêu, dưới loại tình huống này Đàm Địa Quân lại lâm vào nguy hiểm, mấy lần suýt nữa trọng thương.