Ọt ọt!
Thật lâu, Tễ Lâm gian nan nuốt nước bọt, thè lưỡi ra l**m bờ môi khô khốc, nhìn Phương Thiên Hạc không đầu nằm trên mặt đất, nội tâm phức tạp tư vị khó có thể bình tĩnh.
Lôi đình cũng đánh Vũ Vu Nhất Trạc Bình Hồ Kính tan nát không còn lại gì, chí bảo trấn môn của Lôi Phong thương hội tại thành Nam Hỏa và Phương Thiên Hạc trợ thủ đắc lực nhất của hắn, trong thời gian chưa uống cạn nửa chung trà đã biến mất. Hắn cảm thấy như hai cánh tay của mình bị chém đứt.
Vốn là một diệu chiêu, công bố tin tức Nam Hỏa Kim Tinh Nguyên ra ngoài, không ngừng suy yếu thế lực bản địa, hơn nữa đạt được mục đích cuối cùng của bản thân. Nhưng giờ phút này thế lực bản thổ không ai tổn thương, chính mình thì tổn thất một tên Võ Tôn thất tinh, còn có một kiện huyền khí bát giai, tổn thất này quả thật là thương gân động cốt, quả thực chẳng khác gì trực tiếp lấy mạng của hắn.
Hơn nữa Phương Thiên Hạc vừa rồi cầu viện mình, chính mình lúc đó lùi bước, trong mắt người thương hội đã là hành vi không đáng tín nhiệm, thậm chí trực tiếp ảnh hưởng tới địa vị của mình ở thương minh thành Nam Hỏa.
Sắc mặt Tễ Lâm âm trầm khó coi hơn ai khác, lần nữa ngẩng đầu lên nhìn qua Lý Vân Tiêu, đã không còn khí chất như lôi thần hàng lâm lúc trước, mà là khôi phục bộ dáng thiếu niên Võ Tông bình thường, hơn nữa sắc mặt tái nhợt, hiển nhiên vừa rồi giết Phương Thiên Hạc đã tiêu hao lực lượng to lớn.
Trong lòng Tễ Lâm vạn phần hối hận cùng ảo não, nếu vừa rồi ra tay cứu Phương Thiên Hạc thì vô cùng có khả năng cứu được, thậm chí ra tay giết Lý Vân Tiêu cũng có xác xuất rất lớn, nhưng hiện tại... Trong nội tâm của hắn chỉ còn lại hối hận.
Cẩn Huyên thì ngốc trệ đứng ở nơi đó, đột nhiên cảm thấy bản thân sinh ra cái hào rộng với Lý Vân Tiêu.