Trong mắt hắn hàn quang lóe lên, Tử Vân thương hội đã sớm nỏ mạnh hết đà, sớm muộn gì cũng bị hắn chiếm đoạt, trong nội tâm khẽ động, càng có ý mượn cơ hội này tiêu diệt Cẩn Huyên, gia tốc quá trình chiếm đoạt.
Nghĩ đến đây, khí thế Võ Tôn trên người b*n r* ngoài, áp thẳng về phía trước, lập tức tập trung vào Cẩn Huyên, nhe răng cười nói:
- Cẩn Huyên hội trưởng nếu không còn tâm ở thương hội, vậy cũng đừng trách thương hội chúng ta không nhận tình. Hôm nay Phương Thiên Hạc ta sẽ trừ hại cho thương minh, tiễn đưa ngươi quy thiên, hắc hắc, nệm ngươi tướng mạo thanh thuần, bộ dáng cũng không tệ lắm, nếu như chịu làm vưu vật dưới háng của ta, hầu hạ ta thoải mái, nói không chừng còn có thể tha cho ngươi không chết.
Khí thế trên người hắn bức tới, áp sắc mặt Cẩn Huyên tái nhợt, cắn chặc hàm răng, trên mặt không còn chút máu nào, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng nói không nên lời, nàng liều mạng vận chuyển nguyên lực, cố nói ra hai chữ:
- Vô sỉ!
Trong nội tâm Mai Đông Nhi cũng khẩn trương, tuy nàng cũng không nhận ra Cẩn Huyên, nhưng người này đi cùng với Lý Vân Tiêu, tất nhiên là bằng hữu không thể nghi ngờ. Bằng hữu của hắn là bằng hữu của nàng. Nàng vội vàng nhìn Đàm Địa Quân hô:
- Phó tông chủ đại nhân!
Đàm Địa Quân ngẩng đầu lên, nói:
- Ồ, khí trời hôm nay thật tốt ah!
- Ha ha, thật là không tệ, vạn dặm không mây, vô cùng trong sáng.
Tuân Tri Minh cũng cười nói.
Bộ dạng của hai người cũng đã cho thấy thái độ, làm cho nội tâm Mai Đông Nhi tức giận không thôi, cũng không thể làm gì.
Phương Thiên Hạc thấy thái độ của bọn họ, trong nội tâm càng lớn mật, hào khí vượt mây nói:
- Tễ hội trưởng, còn có chư vị hội trưởng, hôm nay mọi người cũng nhìn thấy. Cẩn Huyên hội trưởng cấu kết người khác, tổn hại lợi ích thương minh chúng ta, thật sự đáng giận đến cực điểm, ta hôm nay thay thương hội thanh trừ phản đồ này!