Thần sắc kinh hãi của Yêu Long dần biến mất, toàn bộ ma khí lui sạch sẽ, lại bị Hoàng Triều Chung trấn áp xuống, Lý Vân Tiêu khôi phục thần sắc thanh tĩnh, trong mắt thần quang chớp động, chính là Võ Tông bát tinh.
Yêu Long quay một vòng trên không trung, bay trở về trong Thái Cổ Thiên Mục, tiếp tục trở lại linh hồn Lý Vân Tiêu tu luyện.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu duỗi tay phải ra, một tia lực lượng màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay, huyễn hóa khoa đẩu văn màu vàng, trong khoảng thời gian ngắn chiếu rọi hồ nước vạn trượng, khu vực trạng thái chân không mở rộng ra, những hồ nước này không ngừng lách vào.
Trong con ngươi Yêu Long có dị sắc hiện ra, nói:
- Thần dịch lực!
Lý Vân Tiêu nói:
- Ân, không tệ! Cấu tạo nguyên tố bổn nguyên chính là cấu tạo của thế giới, vạn vật vũ trụ đều tồn tại bên trong, là không cách nào bị tiêu diệt. Những thủy nguyên tố biến dị đã dùng thần dịch lực thu thập, ngươi xem những kinh văn thượng cổ này đi.
- Yêu Long ngưng mắt nhìn qua, trong trung ương kim văn ngưng tụ một giọt nước màu xanh, màu xanh cực đậm, nó không ngừng lưu chuyển trong kim sắc quang mang, hình thái bất định.
Yêu Long trầm giọng, nói:
- Đây là thủy nguyên tố?
Lý Vân Tiêu nói:
- Nếu ta không có đoán sai, hẳn là Bách Xuyên Nguyên Thủy!
Hắn cảm khái, nói:
- Quá đáng tiếc, chỉ có ít như thế, xem ra không đủ nhét kẽ răng khi mở vực giới trong Giới Thần Bi!
Yêu Long nói:
- Ân, tuy ít nhưng cũng vạn kim khó cầu, giữ lại đi, nói không chừng sau này có thể bán ra với giá tốt. Còn những hồ nước này, không biết có thể lại ngưng tụ ra một ít hay không.
Lý Vân Tiêu lắc đầu, nói:
- Không có ý nghĩa, Trong hồ nước này nhiều nhất chỉ có một giọt Bách Xuyên Nguyên Thủy, ta đã tinh luyện hơn một nửa giọt, tinh luyện phần còn lại của hồ nước cường độ quá lớn, còn ma khí trong cơ thể đang giở trò, chuyến này đi vào đáy nước cũng không có uổng công.