Lý Vân Tiêu đại hỉ, cũng mặc kệ ăn khớp hay là không đúng, không chút khách khí bắt đầu thi triển bí quyết, điên cuồng hấp thu linh khí trong nước, linh khí cường đại rót vào trong thân thể, giống như tìm được nơi đổ vào, không ngừng tiến vào trong.
Vào lúc này tụ tập quanh hồ nước càng đông, cơ hồ tất cả võ giả cướp được ký lục chỉ châm đều tới đây, nhưng mà người Bắc Đấu Tông đã tĩnh tâm chờ đợi, bọn họ cũng không dám mạo muội tiến vào trong nước.
- Lý Vân Tiêu bị hút vào trong đó không có động tĩnh, xem ra hơn phân nửa là chết bên trong rồi.
- Ân, tuy thân thủ của tiểu tử đó thật nhanh, trốn chạy để khỏi chết rất có thủ đoạn, nhưng dù sao chỉ là Võ Tông cặn bã mà thôi, một khi gặp nguy hiểm thì chết chắc.
- Thế nhưng mà, hắn mà chết, đối với chuyện phá vỡ thế khó trước mắt làm sao bây giờ?
- Không thấy Bắc Đấu Tông đại nhân đều không quan tâm sao? Ngươi mò mẫn chen vào làm cái gì? Đi theo nhiều người sẽ không sai đâu!
Nghe mấy người nghị luận, trong lòng Mai Đông Nhi khẩn trương, chờ đợi lo lắng cố lấy dũng khí hỏi:
- Phó tông chủ đại nhân, Vân thiếu hắn không có việc gì chứ?
Đàm Địa Quân liếc nhìn nàng một cái, nói:
- Không ngại, nếu như hồ nước này thật sự là bẫy rập của Lôi Phong thương hội, như vậy không có vấn đề. Bọn chúng tuyệt đối sẽ bố trí sát cục bên trong, nhất định sẽ động chân tay vào. Tiểu tử này không phá hết sát cục, đám người chúng ta có mấy người vượt qua?
Mai Đông Nhi nghe hắn nói như thế, trong lòng mới an tĩnh lại.
Chân Đức Hữu cau mày nói:
- Đông Nhi, ngươi chính là đệ tử trọng yếu nhất của Bắc Đấu Tông, cũng đừng nên bị tiểu tử kia hút hồn, ngàn vạn phải nhớ kỹ thân phận và lập trường của ngươi.
Sắc mặt Mai Đông Nhi đỏ lên, hiện lên vẻ nổi giận, không chút khách khí nói: