Phương Thiên Hạc nhìn qua đống bừa bộn đầy đật, mặt âm trầm, nói:
- Làm sao bây giờ?
Tễ Lâm ánh mắt như nước, thần sắc lập lòe bắt định, lạnh lùng nói:
- Nếu Bắc Đấu Tông hung hăng càn quấy cuồng vọng, ta cũng muốn làm bọn chúng té ngã, tuy không cách nào rung chuyển tới căn bản, nhưng không thể nghi ngờ cũng là đả kích không nhỏ. Về phần đám người khác, hừ, để bọn chúng chịu chết đi.
Phương Thiên Hạc nói:
- Đúng vậy, tuy hôm nay ném một ít mặt mũi. Nhưng kế hoạch cũng không cải biến, chỉ ít đi vài tỷ nguyên thạch mà thôi. Chỉ cần những người này bị một lưới đả kích, nguyên thạch không coi là cái gì. Rất nhanh sẽ khiến bọn chúng biết rõ, cướp được ký lục chỉ châm, trên thực tế là một cái chìa khóa tử vong a, ha ha!
Nói đến phía sau, hắn cười ha hả.
Tễ Lâm hừ lạnh nói:
- Những người này chết chưa hết tội, tốt nhất là Trương Lăng Hoa cũng đi qua, nói không chừng còn có cơ hội diệt sát hắn! Hừ, chính là con rắn nhỏ cũng dám đấu với Lôi Phong thương hội là cự long ngao du cửu thiên, chết không có gì đáng tiếc! Ngươi lập tức đi chuẩn bị, chúng ta cũng không thể quá rớt lại phía sau, theo sát đám người này.
- Vâng!
Phương Thiên Hạc ứng một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, liền xuống dưới.
Tễ Lâm nhìn qua đám võ giả còn đang tranh giành ký lục chỉ châm, trong mắt đầy vẻ châm chọc.
Ký lục chỉ châm vẫn chỉ về phía nam, bay hồi lâu vẫn không có biến hóa. Thẳng đến khi ra khỏi thành Nam Hỏa thì bắt đầu tiến vào tử địa, mới bắt đầu có chút biến hóa.
Cẩn Huyên nhìn qua ký lục chỉ châm trong tay, cả kinh nói:
- Tử địa chết tiệt này quả nhiên cổ quái, dường như các loại lực lượng giao tạp hội tụ, ảnh hưởng tới hướng của kim châm, làm thế nào cho phải?