Tễ Lâm kinh hãi, không dám dùng tay phải đang run lên, mà là tay trái bắt kiếm quyết đánh ra một kiếm, vận đủ bảy phần lực lượng, không gian trực tiếp bị cắt ra, cắt vào hư không!
Phanh!
Chỉ lực đánh vào Kim Cang Quyền của Hồ Lô Tiểu Kim Cương, phát ra âm thanh "Xèo...xèo". Hồ Lô Tiểu Kim Cương bị đánh bay trở về.
Mà Tễ Lâm cũng bị quyền phong đánh lui vài bước, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc!
Lực lượng một chỉ này là bảy thành thực lực của Võ Tôn đỉnh phong, đừng nói một khôi lỗi, cho dù là huyền khí thất gaii cũng bị tổn hại, nhưng chỉ lưu lại vết rách nhàn nhạt trên quyền của đối phương.
Vào lúc Hồ Lô Tiểu Kim Cương bức lui Tễ Lâm, Phương Thiên Hạc cũng đột nhiên ra tay, mục tiêu chính là Lý Vân Tiêu. Hắn theo sát tới, tới gần Lý Vân Tiêu, khí thế trên người bành trướng tới cực điểm, muốn một kích giết người.
Lý Vân Tiêu khinh miệt cười cười, duỗi tay phải ra, trong lòng bàn tay có một đám cương phong sinh ra, hồn lực của hắn khống chế kéo dài ra, hóa thành kiếm thế chém tới.
- Kiếm quyết -- Tinh Diệt!
Thái cổ cương phong biến thành kiếm quang, lập tức cát nát hư không, gào thét mà đi.
Phương Thiên Hạc chấn động, kiếm quang kia amng theo nguyên tố chi lực bá đạo và khí tức kh*ng b*, vậy mà làm cho đáy lòng của hắn mềm yếu không dám sinh ra phản kháng.
Đạo kiếm khí phong hệ nguyên tố ngưng tụ thành xé lĩnh vực của hắn như giấy mỏng, đánh tới.
Nội tâm Phương Thiên Hạc trầm xuống, trong tay xuất hiện một đạo hoàng sắc quang mang, ngưng tụ thành một cây trường thương, gào thét xuất toàn lực đâm vào kiếm quang, một đạo bạch quang trên thân thương tỏa ra, uy thế kinh người.
Oanh!
Dù sao thực lực Lý Vân Tiêu quá yếu, kiếm quang đánh vào thân thể đối phương đã tán loạn. Lý Vân Tiêu đã bị sức lực lớn phản chấn, xoay tròn trên không trung, lực phản chấn như nước chảy xẹt qua, giờ phút này Hồ Lô Tiểu Kim Cương cũng bay trở về, tai phải của hắn điểm vào mi tâm.