- Đồng ý quyết định của Bắc Đấu Tông, nhanh giao ký lục chỉ châm ra đây, chờ mọi người xử lý.
Từng tiếng kêu vang lên, lúc trước còn có vài võ giả lẻ tẻ kêu to, càng về sau thì kêu thành từng đám, tất cả đều hiên ngang lẫm liệt, tất cả phẫn nộ không thôi, kiên định cho rằng thương hội xâm hại lợi ích của mọi người, yêu cầu thương hội phải trả lời.
Phương Thiên Hạc giận dữ hét:
- Tốt, tốt, tốt! Bắc Đấu Tông các ngươi quả nhiên tốt lắm! Đã không tiếc trở mình, như vậy...
Hắn còn chưa có nói xong, đột nhiên một tiếng hét chói tai vang lên, chen ngang lời của hắn, nói:
- Đây là ý của Trương tông chủ sao? Hắn dạy các ngươi làm người như vậy sao?
Bóng người trên không trung chớp động, trên đài là một bóng người, đúng là Tễ Lâm, trên mặt của hắn cũng giận dữ, nhưng mà trong mắt nhiều ra một tia kinh hoàng, không giống Phương Thiên Hạc tràn đầy phẫn nộ.
Vừa rồi Phương Thiên Hạc nói thế dường như là muốn khai chiến, Tễ Lâm ở phía sau sợ tới mức rốt cuộc ngồi không yên, vội vàng rống to chen ngang, hơn nữa người ta đã tát vào mặt một cái, hắn không thể không ra mặt.
Đúng như Lý Vân Tiêu nghĩ, Phương Thiên Hạc cấp bậc quá thấp, căn bản không có tiếp xúc tới cấp bậc Võ Đế, tự nhiên sẽ không biết Võ Đế đáng sợ cỡ nào. Mà Tễ Lâm thì khác, bản thân hắn là cường giả Võ Tôn đỉnh phong, khoảng cách Võ Đế chỉ kém một đường, nhưng một đường này là chân trời góc biển, khó có thể vượt qua.
Nếu thật sự khai chiến, thương hội dưới tình huống không có ngoại viện, xác định vững chắc là bị diệt. Cho nên trong mắt của hắn lộ ra vẻ bối rối, nếu như đây là Trương Lăng Hoa có ý định khiêu khích, như vậy thế cục cả thành Nam Hỏa sẽ không xong!
Cho nên Tễ Lâm vừa xuất hiện, lúc này hỏi thăm là ý của người nào, nếu như chỉ là một đám người đại biểu cho Bắc Đấu Tông thì hoàn toàn không cần lo lắng.