- Ta hiểu rồi, Trương Lăng Hoa tiến giai Võ Đế, làm cho Lôi Phong thương hội cảm thấy áp lực, muốn rời khỏi thành Nam Hỏa, cho nên vứt bỏ tất cả mỏ trong tay!
- Không thể nào, Lôi Phong thương hội thân là một trong bảy thành viên ban trị sự thương minh, tổng bộ khẳng định có cường giả Võ Đế, vì sao không phái ra một đám tới đây?
- Phái một đám? Ngươi xem cường giả Võ Đế là cải trắng nhà ngươi trồng sao, một mẫu liền có mấy trăm củ?
- Vậy xảy ra chuyện gì? Không thể nào là đấu giá mỏ của thế lực khác nha? Đó chính là dấu hiệu chủ động khai chiến đấy.
Phía dưới loạn thành một bầy, trong mấy rạp lớn, người của thế lực bản địa biến sắc, tất cả sắc mặt ngưng trọng, sát khí lăng không, tất cả mọi người dường như ngửi được mùi thuốc súng dày đặc, bắt đầu không an tĩnh, cả phòng đấu giá như vỡ ra, như sắp nổ tung.
Thiên Hạt Tông phái phó tông chủ Tuân Tri Minh tới đây, hắn mở quạt lông bằng tơ trong tay ra, nhẹ nhàng lay động, ra vẻ nhẹ nhàng thoải mái, nhưng mà sắc mặt cực kỳ âm trầm.
Một trưởng lão bên cạnh nói:
- Phó tông chủ, xem ra Phương Thiên Hạc muốn đấu giá là thế lực của chúng ta, nên làm thế nào cho phải?
Tuân Tri Minh ngưng trọng nói:
- Đừng vội, xem động tĩnh của Bắc Đấu Tông trước rồi nói sau. Chúng ta không cần làm chim đầu đàn, đi theo sau là được.
Trương Lăng Hoa đột phá Võ Đế thì nội tâm thế lực bản thổ trong vô thức đã như thiên lôi của Bắc Đấu Tông, sai đâu đánh đó.
Phương Thiên Hạc cảm nhận được sắc mặt ngưng trọng của đám người, mở miệng cười nói:
- Chư vị nghĩ nhiều, mạch khoáng chung quanh thành Nam Hỏa đã sớm phân chia sạch sẽ, Lôi Phong thương hội và Thiên Hạc thương hội sẽ không dám bốc lên sơ suất to lớn như thế, cũng không dám động thủ trên đầu thái tuế, mạo muội đấu giá mỏ của người khác. Còn chư vị đều hiểu lầm, ký lục chỉ châm mà chúng ta đấu giá là nơi vô chủ!