Lý Vân Tiêu nói:
- Không sao!
Trong mắt của hắn hiện lên một tia sát khí, nói:
- Trước xem bọn chúng tổ chức đấu giá hội làm trò quỷ gì. Nếu bọn chúng nhất định không cho mượn, bản thiếu gia không ngại nhổ tận gốc Lôi Phong thương hội tại thành Nam Hỏa đâu, nếu như Chu Kỳ Thủy không phục, ngày khác ta liền tự mình tới thăm khiến hắn phục!
Hai người nghe xong giật mình, vô cùng hoảng sợ, trong nội tâm đang chỉ trích không thôi.
Chu Kỳ Thủy là người nào, hội trưởng Lôi Phong thương hội, cường giả danh chấn thiên hạ đại lục. Lý Vân Tiêu thật sự không biết trời cao đất dày, nói nhổ tận gốc Lôi Phương thương hội tại thành Nam Hỏa cũng bỏ đi, lại còn nói đích thân tới thăm nói phục Chu Kỳ Thủy, quả thực không biết chữ "Chết" viết như thế nào!
Lý Vân Tiêu liếc nhìn ra tâm tư của hai người, cười to nói:
- Ha ha, các ngươi nhất định cho rằng ta không biết chữ ‘ chết ’ viết thế nào đúng không?
Trong lòng hai người cả kinh, Lý Vân Tiêu cũng không phải là người l* m*ng, trái lại cực kỳ thông minh, tâm tư kín đáo, hơn nữa tài cao mật lớn, biểu hiện như thế đã vượt qua tuổi của hắn.
Cẩn Huyên bị nhìn ra tâm tư, đỏ mặt lên, nói:
- Vân thiếu tự nhiên là bản lĩnh cao cường, nhưng nếu Lôi Phong thương hội dễ dàng diệt trừ như thế, Bắc Đấu Tông cùng Thiên Hạt Tông cũng không đau đầu lâu như thế, nên cẩn thận là hơn.
Lý Vân Tiêu nói:
- Ân, ta sẽ chú ý. Nhưng mà tổ chức thương minh lưỡng hội ngày giờ không nhiều. Ngày mai ta sẽ giả thành sai vật bên người Cẩn Huyên đi tới đấu giá hội, ngụ ý không nói, trực tiếp yêu cầu truyền tống trận của Lôi Phong thương hội. Đến lúc đó hai vị cũng không cần đi cùng, một mình ta là đủ rồi.
Cẩn Huyên kinh hãi, thì ra hắn có ý định xông vào bức ép, mặc dù nghe ngóng nhiều phương, đã xác định Lý Vân Tiêu ngày đó thật sự đào thoát khỏi tay Trương Lăng Hoa, nhưng vẫn không nhìn tốt chuyện hắn xông vào Lôi Phong thương hội.