Hà Ứng Dong giật mình đứng ở đó, trong lúc nhất thời không biết mình nên làm thế nào cho phải, giúp Trương Lăng Hoa nàng làm không được, nhưng nếu giúp Trương Lăng Hoa g**t ch*t sáu đồng môn ở chung sớm chiều, nàng cũng làm không được.
Tư Mã trưởng lão và La Tín Nhiên đứng bất động, hai người đều mặc áo đen, nhìn không ra thần sắc.
Cả đài xem xét đại chiến hết sức căng thẳng, người các thế lực còn lại lui ra sau, đứng ở xa xa quan sát thế nào.
Ánh mắt Trương Lăng Hoa đảo qua sáu người, mở miệng thở dài:
- Các ngươi đều là trụ cột của tông môn, nếu các ngươi đều chết, thực lực chỉnh thể của Bắc Đấu Tông sẽ giảm lớn, cả tông phái đều có nguy cơ sụp đổ, ta không muốn loại tình huống đó phát sinh. Nếu sáu người các ngươi hồi tâm chuyển ý, hiện tại kịp thời đứng bên ta, chuyện hôm nay ta không truy xét.
Sắc mặt sáu người biến hóa, khẩn trương nhìn nhau.Sợ có người khác đầu nhập vào, lại sợ chính mình đầu nhập vào muộn sẽ mất cơ hội, thoáng cái trên trán mồ hôi lạnh đầm đìa, không biết vì sao.
Sắc mặt Đàm Địa Quân trầm xuống, hừ lạnh nói:
- Chư vị, Trương Lăng Hoa là người thế nào các ngươi còn không biết sao? Hắn nói không truy xét, các ngươi tin tưởng sao? Các ngươi nhìn Phong trưởng lão đi, đã bị hắn hại chết, các ngươi cảm giác mình đi theo hắn có thể chết già hay sao?
Ánh mắt sáu người lúc này kiên định, không hề do dự. Chuyện hôm nay đúng là không cách nào xóa đi được, cho dù Trương Lăng Hoa nói không truy cứu, nhưng có trời mới biết nội tâm của hắn nghĩ thế nào, sau khi xong việc lại xử lý bọn họ. Đã lên thuyền hải tặc, cũng chỉ có một con đường là đi ăn đen, không có khả năng quay đầu lại.
Trương Lăng Hoa thở dài một hơi, nhìn qua Phong trưởng lão bên cạnh đã chết đi, buồn rầu nói: