Đàm Địa Quân liếc nhìn nàng một cái, nói:
- Hà Ứng Dong, bao nhiêu năm không gặp, ngươi cũng trở thành trưởng lão Bắc Đấu Tông rồi. Nhưng các ngươi không ngờ rằng ta chưa chết a?
Sắc mặt Hà Ứng Dong ngây ngốc, tràn đầy khổ sở nói:
- Thì ra là ngươi, ta hiểu rồi. Nhưng mà đã nhiều năm như thé, ngươi vì sao không thể buông ra chứ. Như vậy đối với Bắc Đấu Tông mà nói là tai nạn to lớn.
- Tai nạn?
Trong mắt Đàm Địa Quân mang theo tàn khốc và tức giận, quát:
- Lúc trước Trương Lăng Hoa làm những chuyện kia, cảm thấy không phải là tai nạn sao? Ta chỉ thay sư phó thanh lý môn hộ mà thôi, lấy lại những thứ thuộc về ta!
Hắn nhìn chằm chằm vào Trương Lăng Hoa, trên mặt hiện ra cảm giác khoái ý, cười to nói:
- Ha ha, Trương Lăng Hoa, không nghĩ tới sao. Hơn nữa ta cũng không nghĩ ra, ngươi thật không ngờ không dùng được, chết trong tay một tiểu tử Võ Tông ngũ trọng, ha ha!
Hắn cười vài tiếng, quay đầu nhìn qua Lý Vân Tiêu ngồi trên Hoàng Triêu Chung điều tức, trấn áp thương thế, trong mắt mang theo kiêng kị và ngoan độc.
Vừa rồi Lý Vân Tiêu thi triển mấy chiêu thủ đoạn kia, đổi lại là hắn cũng tránh không được, hơn nữa tuổi của tiểu tử này..., người này quá mức nguy hiểm, nhất định không thể lưu!
Nhưng nếu hiện tại ra tay, sẽ làm tâm người ta lạnh giá. Dù sao Lý Vân Tiêu vừa rồi làm tất cả mọi người rõ như ban ngày, hắn là công thần lớn nhất, nếu vào lúc này ra tay gạt bỏ, về sau còn có ai dám toàn tâm toàn lực bán mạng cho mình chứ?
Nội tâm Đàm Địa Quân lập tức có quyết đoán, tạm thời bỏ qua chuyện lấy mạng Lý Vân Tiêu, chờ đợi chuyện nơi đây chấm dứt, lại phái người hoặc là tự mình ra tay thu thập hắn. Xem thương thế trước mắt của hắn, không có một năm nửa năm là không thể lành được.