Trình Ngọc thống khổ không chịu nổi, cũng không biết thương thế của mình nặng bao nhiêu, nghe sư phó nói như vậy, hai mắt tối sầm, lập tức ngất đi.
Sắc mặt Dư trưởng lão đại biến, đám trưởng lão còn lại nhao nhao động dung. Nếu chỉ bị thương cũng không sao, xem như giáo huấn đi, võ giả có ai không bị thương chồng chất, nhưng mà trực tiếp đánh gảy kinh mạch toàn thân người ta, đánh rớt thiên phú, đây chính là hủy tiền đồ a.
Tễ Lâm cùng Phương Thiên Hạc nhìn nhau, trong ánh mắt mang theo ánh mắt nghiền ngẫm.
Trương Lăng Hoa cũng tức giận không thôi, Trình Ngọc tuy tính cách có khuyết điểm, nhưng không thể phủ nhận thiên phú của hắn, trong tiểu bối có thực lực đệ nhất, tương lai tất nhiên là trụ cột của Bắc Đấu Tông, cứ như vậy bị hủy đi, hắn tức giận quát:
- Bắt lại!
Không chờ người khác động thủ, Lục trưởng lão trực tiếp thả Trình Ngọc qua một bên, hét lớn một tiếng xông tới, đột nhiên lĩnh vực chi lực mở ra, định trụ Lý Vân Tiêu, tránh đối phương đào tẩu.
Hắn hiện tại giận không kiềm được, chỉ muốn xé xác đối phương ra mới giải hận trong lòng. Hơn nữa hắn sợ các trường lão khác vượt lên trước, sẽ cho tiểu tử này cơ hội sống sót.
Sắc mặt Mai Đông Nhi trắng bệch, vội vàng cầm lấy tay Hà Ứng Dong, cầu khẩn nói:
- Sư phó, cứu hắn, ngài nhất định phải cứu hắn, hắn vì cứu ta nên mới ra tay. Tình huống lúc ấy cấp bách, ai có thể nắm chắc cái gì chứ, tổn thương Trình Ngọc sư huynh cũng chỉ là vô tâm thôi.
Hà Ứng Dong lộ ra vẻ làm khó, lời nói mặc dù như thế, nhưng mà Lý Vân Tiêu ra tay cũng quá ác. Hiện tại ngay cả Trương Lăng Hoa đều lên tiếng, nàng không dám tùy ý mà làm, huống chi trước mặt tông chủ các thế lực khác, càng không thể bác bỏ mặt mũi tông chủ a.