Trong lòng Mai Đông Nhi căng thẳng, không nghĩ tới Trình Ngọc còn mặc chiến y trên người, cơ hội thủ thắng chỉ sinh ra trong tích tắc, bỏ qua là hối hận, nàng cũng bất chấp tiếc rẻ thanh bảo kiếm theo nàng nhiều năm, rót toàn lực vào đánh tới..
Tạch...
Rốt cục có tiếng da bị đâm rách sinh ra, chiến giáp của Trình Ngọc lấy nơi mũi kiếm đâm vào sinh ra vết rạn như mạng nhện..
- Chi! Chiến giáp của ta!
Trình Ngọc kinh sợ hét lớn một tiếng, thân thể của hắn bạo phát khí kình mạnh mẽ, chiến giáp vỡ vụn, hóa thành từng đạo kình phong lao thẳng về phía Mai Đông Nhi.
Trường kiếm của Mai Đông Nhi đâm vỡ chiến giáp đối thủ, linh khí mất đi, nàng vội vàng thu hồi kiếm thế, múa kiếm quanh thân ngăn cản những mảnh giáp vỡ bay tới, âm thanh leng keng không ngừng vang vọng.
Trong mắt Trình Ngọc mang theo lửa giận ngút trời, tuy áo giáp kia chỉ là ngũ giai, thế nhưng mà tốn hao tài phú rất lớn hắn mới mua được, hắn vô cùng yêu quý nó, không ai biết được. Huống chi một kích vừa rồi đánh trúng làm hắn sinh ra hổ thẹn, làm cho hắn nổi giận, hắn hét lớn một tiếng.
- Chết!
Mai Đông Nhi đánh bay mảnh áo giáp vỡ liên tiếp, nhìn thấy Trình Ngọc công kích tới, cũng không lùi nữa, dùng trường kiếm đâm tới.
- Hạt gạo dám tranh sáng với trăng, bại cho ta!
Trình Ngọc hét lớn một tiếng, hai đấm đánh vào trường kiếm, "Phanh!" Một tiếng bảo kiếm bẻ gẫy, quyền kình tiêu tán hơn phân nửa, nhưng vẫn còn một bộ phận phá không lao tới đánh vào Mai Đông Nhi.
- Hừ, ta chính là Võ Tông cửu tinh, cho dù ngươi thi triển âm mưu quỷ kế gì đều không có khả năng vượt qua cái hào rộng ba tinh.
Trình Ngọc một chiêu đắc thủ, rốt cuộc bất chấp phong độ, hiện tại nghĩ phải mau chóng đánh bại Mai Đông Nhi, vãn hồi mặt mũi cho mình.