Lữ trưởng lão và mấy người kia ngồi xuống, Đàm Địa Quân và một tên đệ tử khác cẩn thân đứng sau lưng hắn, không có bất kỳ cảm giác không khỏe nào. Hơn nữa theo tình huống xem ra, Lữ trưởng lão nhất định là một trong sáu trưởng lão mà Đàm Địa Quân lôi kéo được, nhưng mà thực lực rất có hạn, chỉ có Võ Tôn nhất tinh mà thôi.
Rốt cục thân ảnh quen thuộc kia cũng tiến vào tầm mắt của Lý Vân Tiêu, một đạo quang mang xuất hiện, Mai Đông Nhi đứng sau lưng một lão bà. Lão bà này mặc cẩm y thêu hai con tiên hạc, bà lão đi qua nơi nào đều có người cúi chào, liền tìm được hàng ghế ở vị trí trung ương ngồi xuống.
Từ vị trí mà nhìn, địa vị của bà lão rất cao trong các trưởng lão.
Mai Đông Nhi mặc bộ váy dài khổng tước có đuôi xòe màu xanh, làm nổi bật gương mặt trắng nõn của nàng, bộ dáng khả nhân, tuy không phải mỹ nữ tuyệt sắc, nhưng mà hấp dẫn ánh mắt của mọi người, Lý Vân Tiêu nghe được không ít người bên cạnh nuốt nước miếng. Nhưng sắc mặt Mai Đông Nhi không có biểu lộ gì, mà là đưa mắt dò xét dưới đài, trong đám người tìm kiếm cái gì đó, trong thần sắc mang theo cô đơn.
Vào lúc ánh mắt của nàng nhìn qua Lý Vân Tiêu thì giật mình, sau đó lộ ra thần sắc vui vẻ, trong ánh mắt mang theo dị sắc, khó có được nở nụ cười. Nếu không có sư phụ Hà Ngạn Dong ở đây, nàng chỉ sợ đã kêu lên.
Lý Vân Tiêu mỉm cười dùng tay ra hiệu với nàng.
- Đông Nhi, ngươi quen người kia?
Động tác của Mai Đông Nhi lập tức bị Hà Ngạn Dong phát hiện, bà ta nhíu mày nhìn qua Lý Vân Tiêu, cả kinh nói:
- Ồ, tiểu tử kia là người phương nào? Tuổi tương tự với ngươi, vậy mà đã đạt tới Võ Tông ngũ tinh đỉnh phong.
Trong giọng nói còn mang theo khiếp sợ.
Thiên phú của Mai Đông Nhi trong cả Bắc Đấu Tông đã đếm được trên đầu ngón tay, thậm chí khó tìm người thứ hai, không thể ngờ lại phát hiện ra vãn bối có thiên phú cao như thế.