Lý Vân Tiêu thu hồi tâm tư, hào quang trong tay sáng lên, theo trên người huyễn hóa một bộ áo giáp, tản mát ra hào quang ngâm đen, bên ngoài thân không biết là kim loại gì cấu thành, trừ có hắc quang lóe lên ra, không có một tia linh khí chấn động nào cả.
- Trước chữa trị hạ thứ này, ngày mai ra tay đối phó Trương Lăng Hoa cũng nhiều ra một phần bảo đảm. Tông chủ một tông, cho dù là nửa bước Võ Đế, bao nhiêu cũng có át chủ bài trên người. Nếu vô ý chết đi, thật sự là chuyện cười lớn rồi.
Hắn không ngừng thi triển pháp quyết đánh vào trong Ma Thiên Chiến Giáp, dùng thực lực của hắn hiện tại chữa trị huyền khí cửu giai có phần cố sức, hơn nữa Ma Thiên giáp còn thiếu một vật trọng yếu nhất.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn qua mặt đất, ở trên mặt đất bình tĩnh hắn có thể nhìn thấy một lực lượng tới từ bên ngoài đang chuyển động, tuy bị trấn đè bên dưới, lại trấn mà không dứt, khó có thể tiêu diệt!
- Thật sự phải dùng lực lượng kia?
Hắn trầm tư một lát, nhẹ khiển trách một tiếng, hắn đánh vỡ một lỗ hỏng trên mặt đất, một đám khí thể màu đen bay lên, dùng tốc độ cực nhanh khuếch tán ra, rất nhanh nhuộm mặt đất thành mực tàu.
- Hừ, trên địa bàn của ta mà dám càn rỡ!
Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, ngón tay điểm ấn quyết. Trên không của vùng đất này có một cơn gió lạnh quét qua, ngăn cản ma khí không ngừng khuếch tán, gió mạnh quét qua có xu hướng tiến vào trung ương.
Lúc chạy trốn khỏi chết ở vực ngoại tinh không, đại ma thi triển công kích một đám ma khí bất tử, chỉ có thể bị hắn dùng nguyên tố bổn nguyên trấn áp trong Giới Thần Bi, một khi có chút lơ là nào, nó giống như có linh tính bỏ trốn đi.
- Dùng ma khí luyện chế ma giáp, lão tử cũng làm lần đầu tiên đấy.