Lý Vân Tiêu động dung nói:
- Ly Hỏa Kim Nguyên chính là chí bảo do rất nhiều Ly Hỏa Kim Tinh áp súc sụp xuống mà sinh ra, tuy không quý bằng nguyên tố bổn nguyên, nhưng cũng là bảo vật muôn vàn khó gặp, giá trị cực cao.
Đàm Địa Quân lộ ra vẻ mặt tiếc hận, trên mặt mang theo oán hận, nổi giận mắng:
- Lúc trước khối Ly Hỏa Kim Nguyên này bị một tên thất giai thuật luyện sư dùng ba viên đan dược thất giai đổi đi! Đáng thương ta còn trẻ không hiểu chuyện, lúc trước còn tưởng rằng chiếm đại tiện nghi, hiện tại xem ra quả thực là giao dịch làm người ta thổ huyết!
Hắn âm độc nói:
- Nếu như để ta gặp lại tên thuật luyện sư kia, ta nhất định phải giết hắn!
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Chính ngươi ngu xuẩn, há có thể trách người ta. Vật kia cho dù đổi ba viên đan dược cửu giai còn không đủ. Đã biết rõ nơi đó, vậy không nên chậm trễ, ta sẽ đi ngay bây giờ!
Đàm Địa Quân biến sắc, thu địa đồ trong tay lại, nói:
- Gấp không được, tử địa không phải dễ dàng đi vào như thế, hung hiểm trong đó chỉ người đi qua mới biết được. Hơn nữa hiện tại là thời điểm tông môn đại bỉ, ta phải ở trước mặt tất cả các thế lực vạch trần bộ mặt của Trương Lăng Hoa, sau đó tự tay giết hắn!
Lý Vân Tiêu kỳ quái nói:
- Hắn làm cái gì mà ngươi hận hắn như thế? Nghe thổ phì viên nói các ngươi không phải sư huynh đệ sao?
Sắc mặt Đàm Địa Quân trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ta nhổ vào! Súc sinh kia khi sư diệt tổ, giết sư phó, cướp lấy vị trí tông chủ! Vốn ta mới là tông chủ Bắc Đấu Tông, súc sinh này vì một viên đan dược cửu giai mà giết sư tôn, hơn nữa trọng thương ta, nếu không phải thực lực của ta lúc ấy mạnh hơn hắn, bị hắn đánh lén đã sớm chết từ lâu rồi! Cũng là ông trời không tuyệt đường ta, cho ta cơ hội lần này!