Bình Anh Dịch nói theo:
- Nhưng mà, tấm bản đồ là thực có khả năng là thật rất lớn. Hơn nữa trong tay Trương Lăng Hoa khẳng định có bản đồ thật, nếu không mấy trăm năm trước Bắc Đấu Tông sớm đã bị Lôi Phong thương hội diệt trừ, nhất định là đào bảo tàng ra.
Đàm Địa Quân trầm mặc, dường như đang định giá, thì thào mở miệng nói:
- Mấy trăm năm trước, lúc ấy gia sư vẫn chỉ là một đệ tử trong tông môn mà thôi. Đoạn bí mật này ta cũng nghe nói qua, thập phần không đáng tin cậy.
Hắn lấy tấm da mà Bình Anh Dịch đưa qua, ngón cái sờ lên một cái, lập tức biến sắc, trong hai mắt b*n r* một đạo tinh quang.
Đàm Địa Quân x** n*n tấm da trong tay, một đạo sương mù bay ra khỏi tay, điểm lên trên tấm da này, chỉ để lại một dấu nhỏ. Trên mặt hắn rốt cục lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào tấm địa đồ, nói:
- Đây là da yêu thú cửu giai!
Bình Anh Dịch cũng vui vẻ, Bình Anh Dịch vội hỏi:
- Đại nhân minh giám, chất liệu bản đồ này chúng ta nghiên cứu thật lâu, đều không thể đoán được đẳng cấp. Đại nhân vừa nhìn đã biết rõ, không hổ là tồn tại Võ Tôn a.
Nghe vỗ mông ngựa một cái, lập tức cảm thấy mình hài lòng, cảm giác thân phận của mình tăng cao rất nhiều.
- Hừ, vụ mai chi khí của lão phu không có lực lượng Võ Tôn hoặc là thân thể yêu thú cửu giai căn bản không cách nào ngăn cản, sờ là biết ngay.
Đàm Địa Quân hừ nhẹ một tiếng, tuy ra vẻ khinh thường, nhưng vẫn rất hưởng thụ được tâng bốc. Nhung mà hắn vừa nói xong thì nhìn qua Lý Vân Tiêu, trên mặt hơi đỏ, giận dữ nói:
- Có trời mới biết tiểu quỷ ngươi tu luyện thế nào!
Lý Vân Tiêu ngượng ngùng cười nói:
- Chất liệu bản đồ này là da yêu thú cửu giai, như vậy khả năng là thật rất lớn!