Viên Cao Hàn nghe xong mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, vội vàng nói:
- Yêu Long này không biết xảy ra chuyện gì, dù sao ta không cách nào tiếp tục cô đọng Tinh Quang hồn thể, rất sớm trước kia đã từng thử qua. Nếu không như lời ngươi nói, ngưng tụ ra hàng trăm hàng ngàn cùng tu luyện, ta chẳng lẽ không phải sớm đã đột phá đến thập giai thuật thần.
- Điều này cũng đúng, về sau lại nghiên cứu a.
Lý Vân Tiêu vung tay lên, Yêu Long Tinh Quang hồn thể lập tức thu vào trong cơ thể, hợp hai làm một với Yêu Long.
Yêu Long không ngừng đánh giá thân thể của mình, nhìn thấy không có biến hóa đặc thù, phát hiện không việc gì thì thở ra một hơi, nhưng vẫn nổi giận mắng:
- Lão tử cũng không phải là vật thí nghiệm của ngươi, lần sau lấy ta ra làm loại thí nghiệm nguy hiểm này, ta nhất định sẽ liều với ngươi.
Viên Cao Hàn lau mồ hôi lạnh trên trán, ngượng ngùng nói:
- Ngươi thật sự là thuật luyện sư không an phận, ta có dự cảm, thuật luyện giới sớm muộn gì cũng bị ngươi làm rối tung rối mù! Tinh Quang hồn thể của ngươi đã chạy xa, nhị trọng hồn thể chỉ có thể cảm ứng trong vòng trăm dặm, cộng hưởng linh thức, vượt qua phạm vi này sẽ giống như ta, triệt để mất đi liên hệ với bản thể, trở thành tồn tại một mình.
- Trăm dặm sao? Phạm vi này ở Bắc Đấu Tông đã đủ dùng. Vậy ngươi và bản thể ở cách xa nhau cũng có thể cảm ứng?
Lý Vân Tiêu hỏi.
Viên Cao Hàn ngậm miệng không nói, hừ lạnh nói:
- Như thế nào? Ngươi sợ?
Lý Vân Tiêu nhếch miệng cười cười, nói:
- Thật có chút sợ. Nói như vậy, ta không thể đi Thánh Vực. Chỉ cần không tiến vào không gian Thánh Vực, mà ngươi lại ở trong Giới Thần Bi của ta, ở cách xa nhau hai không gian, chắc có lẽ không bị cảm ứng a?
Viên Cao Hàn trầm mặc một hồi, thở khẽ nói: