Thọ Nguy do dự nói:
- Đại nhân, ngươi ngàn vạn phải cẩn thận một ít. Người vừa rồi ta nhận ra, tên là La Tín Nhiên, cũng là một võ giả tán tu thành Nam Hỏa, bởi vì thực lực của hắn cao tuyệt, cho nên danh khí rất lớn. Không biết xảy ra chuyện gì, thậm chí có nhiều thủ hạ như thế. Người này có thù tất báo, người đắc tội qua hắn đều chết rất thê thảm.
Lý Vân Tiêu hoàn toàn lơ đễnh, nếu như La Tín Nhiên kia không biết đều, hắn cũng không khách khí, hắn cười nói:
- Đa tạ nhắc nhở. Ngược lại Thọ huynh nên phòng bị nhiều một chút.
Thọ Nguy cười khổ nói:
- Tông môn đại bỉ ngày mai ta không muốn xem, trực tiếp dẹp đường hồi phủ, rời khỏi thành Nam Hỏa, tìm một thế lực bình thường làm trưởng lão hộ pháp dưỡng già là được rồi.
- Ân, như thế cũng tốt. Ta và ngươi xem như hữu duyên, liền truyền cho ngươi một bộ công pháp, chỉ cần kiên trì luyện tập, trong vòng năm năm tất nhiên sẽ đột phá tới Thất Túc Cảnh.
Lý Vân Tiêu không nhanh không chậm nói ra, lấy ra một ngọc giản đặt lên trán, khắc khẩu quyết bộ công pháp đó vào trong.
Thọ Nguy sững sờ, nội tâm cười khổ không thôi, đừng nói trong vòng năm năm đột phá tới Thất Túc Cảnh, đời này có thể đột phá tới tầng thứ này hắn đã cảm thấy mỹ mãn. Đối với Lý Vân Tiêu nói chuyện cũng không cho là đúng, nhưng không dám biểu lộ ra, vẫn cung kính tiếp nhận ngọc giản.
Thần sắc của hắn sao qua được ánh mắt Lý Vân Tiêu, cười nhạt một tiếng.
Thọ Nguy dùng thần thức quét qua ngọc giản, một quyển pháp quyết hiện ra trong đầu, sắc mặt đại biến, phương pháp tu luyện này hắn chưa từng nghq qua, nhưng cho hắn cảm giác cường đại tới cực điểm, lập tức hiểu trong vòng năm năm đột phá tới Thất Túc Cảnh cũng không uổng.
Đột nhiên hắn khôi phục tinh thần lại, lại phát hiện Lý Vân Tiêu đã sớm biến mất.