Trong lòng Thọ Nguy khiếp sợ không thôi, thương thế vừa rồi làm hắn gần kề cái chết, chính hắn đều đau khổ chèo chống không biết có thể vượt qua hay không, không thể ngờ chỉ mấy hô hấp là được đối phương cứu trở về. Trong lòng của hắn ngoài hoảng sợ còn có kính ý thật nhiều, cẩn thận đi theo sau lưng Lý Vân Tiêu vào nhà.
Lý Vân Tiêu nói:
- Vừa rồi thổ phì viên nói về bảo tàng Bắc Hạt Tông, ngươi biết bao nhiêu?
Thọ Nguy cả kinh, nói:
- Chẳng lẽ đại nhân ngài cũng tới đây vì nó? Ngàn vạn không muốn đi đánh chủ ý bảo tàng kia, nếu không...
Hắn nói tới đây thì nhìn thấy ánh mắt vui vẻ của Lý Vân Tiêu, lập tức cười khổ nói:
- Ta chỉ hảo tâm khuyên can đại nhân mà thôi, những tin tức này cũng chỉ là tin đồn, không rõ thật giả.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
- nói những gì ngươi biết là được.
Thọ Nguy ứng một tiếng, suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đại nhân là từ nơi khác tới đây, ta sẽ nói từ đầu.
- Lúc trước Bắc Đấu Tông cùng Thiên Hạt Tông vốn là một nhà, trong cả đông vực xem như tồn tại thượng đẳng. Nhưng tông môn lớn thì vấn đề trầm tích càng lớn, cuối cùng nhất làm cho mâu thuẫn bộc phát, thoáng cái phân liệt thành hai phái. Mà hạch tâm của mâu thuẫn này chính là bảo tàng.
- Truyền thuyết tông chủ đầu tiên thành lập Bắc Hạt Tông không chỉ thực lực cực cao, hơn nữa có được cả Nam Hỏa Kim Sơn thủy tinh mạch, tài phú kinh người. Hắn lúc hấp hối cân nhắc môn hạ đệ tử tu vị kém mình khá xa, sợ rằng khó duy trì cơ nghiệp lâu dài. Cho nên mưu tính sâu xa, mang rất nhiều tài phú trong tông môn cất vào trong kho và phong ấn lại, mà đối đãi tương lai trong tông môn có cường giả quật khởi sẽ đạt được.
- Quả nhiên sau khi tông chủ đầu tiên thân tử đạo tiêu mấy ngàn năm, Bắc Hạt Tông nghênh đón đại nạn lần đầu tiên. Từ thịnh chuyển suy vĩnh viễn là quy luật lịch sử, lúc ấy địch nhân tiềm ẩn của Bắc Hạt Tông không ngừng lớn mạnh, rốt cục nghênh đón cơ hội đánh Bắc Hạt Tông, muốn một lần hành động săn bằng tông môn này. Tục truyền lúc ấy cường giả Võ Đế xuất động hơn trăm người.