Trong nội tâm Lý Vân Tiêu khẽ giật mình, có chút cảnh giác lên. Tên râu dê kia luôn khúm núm, mấy lần làm cho Lý Vân Tiêu sinh nghi, lại không có phát hiện cổ quái. Nhưng hắn đùa nghịch thủ đoạn rất khá, tuyệt đối là nhân vật không tầm thường.
Hắn xem xét thi thể kia, tu vị Võ Tông cửu tinh, hơn nữa là bị một cước trực tiếp đá nát đan điền mà chết. Một cước kia không chỉ đánh vỡ đan điền, hơn nữa dư lực còn kéo dài ra kinh mạch toàn thân, chấn nát kinh mạch.
Từ ngoài nhìn vào lại không có một tia vết thương. Cũng nói đúng hơn người nọ khống chế mạnh yếu tinh diệu, không có dư thừa lực lượng.
Yêu Long cũng từ thần thức Lý Vân Tiêu cảm nhận được bên ngoài, kinh hãi nói:
- Thủ đoạn thật tàn nhẫn, khống chế thật tinh vi!
Lý Vân Tiêu nhìn nó, nói:
- Đều là giết người, đều là một chiêu mất mạng, nào có cái gì tàn nhẫn hay không tàn nhẫn. Nhưng mà thủ đoạn này người thường không làm được, ta tự hỏi cũng có thể, nhưng tuyệt đối sẽ không xuất thủ mà khống chế lực lượng như thế. Có thể thấy được người này là một người phi thường yêu quý nguyên lực của mình, bình thường dưỡng thành thói quen như thế.
Yêu Long nói:
- Đáng sợ hơn là hắn có thể ở trước mặt chúng ta ẩn nấp thực lực, chẳng lẽ là sát thủ đỉnh cấp.
Trong đầu Lý Vân Tiêu hiện ra thân ảnh Vũ Văn Cao, lập tức lắc đầu nói:
- Ai biết được. Cẩn thận một chút thì thuận tiện, chỉ cần đừng có gây chuyện với ta, nếu không cho dù là Thiên Vương lão tử, hắn cũng chết chắc.
Trên mặt mang theo lệ khí, cười lạnh nói:
- Bên ngoài có kẻ không có mắt!
Đột nhiên một đạo điện quang xông tới, Huyền Lôi Kinh Vân Hống gào thét lớn, trực tiếp dùng thân thể dán bên cạnh hai chân hắn, bộ dáng rất ủy khuất, không ngừng quấn chân của Lý Vân Tiêu.