Viên Cao Hàn ăn cả kinh, định nhãn cẩn thận nhìn lại, quả nhiên đúng như Lý Vân Tiêu nói, chiếu theo tốc độ này, nó hấp thu khối trung phẩm nguyên thạch cần ba bốn mươi hô hấp. Hắn cổ quái nói:
- Tốc độ này, muốn tấn cấp đến bát giai trừ khi cả đời nó bất tử.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, nói:
- Có thể tấn cấp hay không không trọng yếu, trọng yếu là ít nhất trên lý luận đã đi thông, đây chính là phát hiện khó lường nhất.
Hắn tiện tay bóp nát hơn trăm khôi nguyên thạch, phong ấn vào trong không gian, để cho Hồ Lô Tiểu Kim Cương lẳng lặng tu luyện, thà ít còn hơn không.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu đột nhiên lạnh lẽo, nhàn nhạt cười lạnh nói:
- Thật sự không tìm đường chết sẽ không phải chết, bên ngoài có phiền toái rồi.
Viên Cao Hàn nhướng mày, nói:
- Tên thổ phì viên và nữ nhân kia hình như có chút địa vị, ta nhất thời nhớ không nổi đã gặp qua loại vũ kỹ của chúng ở đâu đó.
Lý Vân Tiêu lãnh đạm nói:
- Hừ, một bầy kiến hôi. Bổn tọa không có thời gian chơi với chúng, phái người đi ra ngoài đuổi đi là được.
Viên Cao Hàn cười nói:
- Vừa vặn cho thạch thú vừa luyện chế ra thử uy lực một chút.
Lý Vân Tiêu hừ lạnh nói:
- Những con sâu cái kiến này còn không xứng để Hồ Lô Tiểu Kim Cương ra tay."
Hắn tiện tay điểm một cái, một đạo thiểm điện ngưng tụ trên không trung, âm thanh rống to vang vọng, Huyền Lôi Kinh Vân Hống chân đạp lôi điện hiện ra.
Lý Vân Tiêu nói khẽ:
- Đi thôi, đuổi đám lâu la kia đi là được. Đừng để cho người khác phát hiện ngươi.
Hắn điểm một cái, Huyền Lôi Kinh Vân Hống đã biến mất trong Giới Thần Bi.
Viên Cao Hàn cười khổ nói:
- Ngươi làm nhiều chuyện kỳ dị như thế, ta nhìn đầu Huyền Lôi Kinh Vân Hống này cũng biến dị a?
Lý Vân Tiêu ứng một tiếng, nói:
- Trong người của nó có huyết mạch yêu thú viễn cổ, nhưng mà rất mỏng manh.