Viên Cao Hàn lắc đầu nói:
- Đây chính là Thiên Chiếu Khuyết Kim, là một trong các loại khoáng thạch cứng rắn nhất thiên hạ, không phải cửu giai thuật luyện sư căn bản không cách nào luyện được.
Hắn ngược lại do dự nói:
- Nhưng mà một khối nhỏ vẫn có thể.
Lý Vân Tiêu vươn tay ra, một đạo hỏa diễm ngưng tụ trên đầu ngón tay, chính là phượng hoàng chân hỏa, hóa thành một đao lửa theo đầu ngón tay của hắn, cắt vào một góc chân tượng.
Hỏa diễm đảo qua, lưu lại một dấu vết màu đen, vậy mà không cách nào cắt xuống.
Viên Cao Hàn cũng nhướng mày, xem ra trình độ cứng rắn còn vượt qua nhận thức của hắn. Loại tài liệu này hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua, vẫn là một trong vài loại tài liệu đỉnh cấp của đại lục, giá trị cũng sàn sàn với Thiên Hàn Tinh Thiết.
Lý Vân Tiêu cũng ngạc nhiên, tuy lực lượng của Giới Thần Bi đã phi thường yếu ớt, nhưng hắn có thể lưu chuyển toàn bộ, ngưng tụ hỏa diễm thành đao cũng rất mạnh, cho dù là ai cũng không dám đón đỡ, nhưng bây giờ không thể cắt được tượng đồng.
Hắn lúc này ngồi xếp bằng xuống, mở miệng nói:
- Lão Viên, ngươi mở đỉnh luyện khí, ta sẽ cắt Thiên Chiếu Khuyết Kim, nếu không mặc dù cắt xuống được thì đỉnh lô của ngươi cũng không luyện hóa được.
Viên Cao Hàn biết đây là kim loại cứng nhất, sợ cũng chỉ có phượng hoàng thần hỏa của Lý Vân Tiêu là có thể nung nó, đến lúc đó hắn chỉ cần dung hợp vào là được. Hắn ứng một tiếng, liền bắt đầu đánh pháp quyết vào Thiên Vũ Luân Chuyển Tử Kim Đỉnh, thân tử đỉnh không ngừng chấn động, b*n r* hào quang màu tím.
Lý Vân Tiêu vận chuyển Đại Diễn Thần Quyết, tăng hồn lực của mình lên viên mãn, nhưng sau khi ngưng tụ ra hỏa diễm thần đao hình dao găm, bắt đầu tinh tế cắt một góc pho tượng.
Hai người làm việc của mình, từng đạo hào quang b*n r* khỏi Phương Thốn Sơn, tử khí trùng thiên.