Nghĩ vậy, thái độ với Lý Vân Tiêu cũng trở nên nhu hòa, nói:
- Đi thành Vũ Phong phải thông qua truyền tống trận cự ly xa của Lôi Phong thương hội hoặc là Bắc Đấu Tông, với ta mà nói không phải chuyện khó gì, ta đáp ứng ngươi, ngươi khi nào phải đi?
Giờ phút này nội tâm của hắn cũng ước gì Lý Vân Tiêu sớm rời khỏi một chút, như vậy đổ ước cũng sẽ mất đi hiệu lực.
Lý Vân Tiêu trầm tư một lát, nhìn thấy vẻ mặt lo nghĩ của Cẩn Huyên, lập tức nói:
-Qua mấy ngày nữa, dù sao cũng không vội. Trừ hai chuyện kia, ta chỉ cần ở thành Nam Hỏa một ngày, chuyện còn lại ngươi phải nghe theo ta.
Mạc Hoa Nguyên gật đầu nói:
- Tự nhiên, Mạc Hoa Nguyên ta tuyệt không phải kẻ nói không giữ lời!
Sau khi nói xong lời này, hắn nhìn qua ánh mắt đùa cợt của Lý Vân Tiêu, lập tức đỏ mặt lên, xấu hổ bổ sung nói:
- Nhưng ta đáp ứng với Lôi Phong thương hội trước, thật sự thân bất do kỷ.
Lý Vân Tiêu cũng lười so đo với hắn, nhưng mà cũng có thể thấy được tình cảnh của Tử Vân thương hội trước mắt thập phần nguy hiểm, Lôi Phong thương hội đã quyết định diệt trừ các nàng, tình huống này có thể nghĩ, hơn nữa đã chặt đứt đường lui.
Từ tình huống của Mạc Hoa Nguyên mà nhìn, Tử Vân thương hội nguy cơ dường như còn lớn hơn so với tưởng tượng, trên mặt Cẩn Huyên có một bóng mờ bao phủ.
Ba người rời khỏi chỗ của Mạc Hoa Nguyên, đều im lặng không nói.
Sắc mặt Cẩn Huyên cùng Ổ Sâm càng thêm khó coi, hơn nữa cộng thêm Lý Vân Tiêu không có tùy ý như trước, dường như nhiều ra một tầng ngăn cách, lộ ra vẻ thập phần câu nệ. Đây là chuyện duy nhất hai nữ tử cao hứng, Lý Vân Tiêu có thân thủ như vậy, trong tỷ thí thuật đạo của thương hội sẽ nắm chắc phần thắng.
- Cẩn Huyên, không nên lộ ra bộ dáng như ăn mướp đắng như thế, nếu không rất dễ dàng già.