Quá trình nung khô hoàn thành, bắt đầu tiến vào quá trình cô đọng, đây là khâu trọng yếu nhất, so đấu là hồn lực và thủ pháp của thuật luyện sư, cũng là thời khắc mấu chốt quyết định thắng thua.
Lý Vân Tiêu hít một hơi, thi triển Huyễn Ba Thiên Kinh Quyết sở trường của mình, bộ pháp quyết này là do hắn sáng chế ra, dùng thuận buồm xuôi gió, hơn nữa trọng yếu nhất có thể vận dụng mỗi tia hồn lực tới cực hạn, không lãng phí một phần một hào.
Hắn và Mạc Hoa Nguyên chênh lệch hai giai hồn lực, đây cũng là điểm gian nan nhất, chỉ có mỗi một động tác đều vận dụng đến cực hạn, hơn nữa Mạc Hoa Nguyên lúc trước khinh địch và không sao cả, làm hắn có hy vọng thắng.
- Huyễn Ba Thiên Kinh Quyết của Cổ Phi Dương a...
Viên Cao Hàn khẽ chau mày, lẩm bẩm:
- Lúc trước Cổ Phi Dương tại Hóa Thần Hải truyền nghiệp thụ đạo, thật có rất nhiều người học bộ pháp quyết này, nhưng mà...
Trong lòng của hắn khiếp sợ càng lớn, sau khi bộ pháp quyết này lưu truyền ra hắn cũng nghiên cứu một thời gian ngắn, hơn nữa cũng có tâm đắc nhất định, bây giờ nhìn Lý Vân Tiêu thi triển đi ra, dường như còn lĩnh ngộ trên cả mình.
Chính mình chính là cửu giai đại thuật luyện sư ah, tuy là công pháp của người khác, nhưng một trận trăm thông, rất nhiều thứ chỉ cần nhìn là hắn thấy chân tủy, nhưng sau khi thấy Lý Vân Tiêu thi triển thì hắn cảm thấy lĩnh ngộ và lý giải của mình chưa đủ, cùng với lúc trước sử dụng mười hai thức Phi Hoa Lạc Tuyết trụ cột thuật luyện chi pháp, cũng cảm giác đối phương lĩnh ngộ trên mình, điểm này hoàn toàn không có đạo lý, không có khả năng ah!
Hai thủ pháp này đều là Cổ Phi Dương sáng tạo ra, chẳng lẽ hắn là đồ đệ của Dương ĐỊch? Nhưng mặc dù là Dương Địch cũng chưa chắc có thể làm ra tinh túy, hàm ý cỡ này. Những thứ này không quan hệ tới đẳng cấp thủ páp, hoàn toàn là lĩnh ngộ thuật đạo, phải có cơ trí vô thượng và khổ tu thiên chuy bách luyện mới có thể đạt tới.