Nguyên Thu Sương cảm nhận được giọng nói lạnh như băng của Trương Lăng Hoa, không tự giác run rẩy, run rẩy nói:
- Vâng, đúng là như thế!
Loại chuyện này nàng không biết giải thích như thế nào, mình cũng khó có thể lý giải.
Sắc mặt Trương Lăng Hoa âm trầm, hỏi:
- Người nọ có binh khí mạnh mẽ trong tay sao?
- Không, không có, người nọ tay không tấc sắt, chi dùng hai ngón tay kẹp kiếm của ta, sau đó dẫn dắt đâm bị thương Ân Niên sư đệ...
Nguyên Thu Sương vừa nói, nàng cảm giác hàn khí tỏa ra, cơ hồ muốn đông cứng nàng lại.
- Võ Tông tứ tinh đỉnh phong, hai ngón tay đã làm bị thương ba người, ta không nghe lầm chứ?
Trên mặt Trương Lăng Hoa phát lạnh, cơ hồ không thấy rõ gương mặt, trong giọng nói mang theo uy áp làm người ta run sợ.
Hà Ngạn Dong vốn đang nổi giận, hiện tại ngược lại dần dần tỉnh táo, ngưng trọng nói:
- Chưởng môn, người nọ có phải áp chế tu vị hay không, cho nên Thu Sương cùng Ân Niên cũng nhìn không ra?
Hàn khí Trương Lăng Hoa thoáng cái tiêu tán, nói:
- Có thể dùng hai ngón tay đánh bại ba người, ít nhất cũng phải là Võ Tông bát tinh mới được. Mặc kệ đối phương là người nào, lập tức thăm dò cho ta, tìm cho ra là kẻ nào làm!
- Vâng!
Hà Ngạn Dong lĩnh mệnh, điểm tên cao thủ tại đây, lập tức dọc theo hướng Lý Vân Tiêu bỏ chạy đuổi theo.
Trương Lăng Hoa nhìn qua Nguyên Thu Sương quỳ trên đất, nói:
- Đứng lên đi, chuyện này cũng không trách các ngươi. Về phần Ân Niên...
Hắn liếc mắt nhìn qua Ân Niên giống như bùn nhão ngồi tại đó, cau mày nói:
- Tìm Khâu trưởng lão xem có thể chữa tốt hay không, tận lực chữa trị cho hắn, bếu không Ân lão đầu tìm tới thì phiền toái.
Hắn cũng kiêng kị trưởng bối của Ân Niên.
Sau đó mọi người vây quanh hố đất kiểm tra một phen, không có phát hiện bất luận tình huống gì, hậm hực mà về.