Ân Niên cũng nhíu mày, lộ ra vẻ cổ quái, nói:
- Ta cũng có cảm giác như thế. Dưới loại uy thế này, cho dù gặp cường giả Võ Hoàng cũng không có cảm giác vô lực như thế, mà trình độ phá hư này quá lớn.
Hai người ôm tâm tư hiếu kỳ trong lòng, cẩn thận từng li từng tí tiến về phía hố đất, vừa nhìn đã thấy bên dưới trống rỗng, chẳng có thứ gì cả.
- Cái này...
Hai người nhìn nhau, đều nhìn ra vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương, cảm thấy thập phần không thể tưởng tượng nổi.
- Cứu, cứu ta ~
Sau lưng có tiếng kêu yếu ớt của Mai Đông Nhi.
Ân Niên biến sắc, nhìn Nguyên Thu Sương nói:
- Sư tỷ, việc này xem ra có cổ quái, không nên ở lâu, ta cùng Mai sư muội đi trước một bước.
Hắn quay người nhìn qua Mai Đông Nhi, trong giây lát thân thể trì trệ, bước chân như rót chì vào, chỉ thấy một thiếu niên đang ngồi xổm bên cạnh quan sát Mai Đông Nhi, hắn sợ tới mức lui mấy bước, hoảng sợ thất thanh nói:
- Ngươi, ngươi là ai? Xuất hiện từ đâu?
Nguyên Thu Sương đột nhiên cả kinh, vội vàng quay đầu, có thể không một chút động tĩnh xuất hiện sau lưng của hai người, tuyệt đối không phải thế hệ bình thường.
Hai người định nhãn nhìn lại, một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đang tò mò nhìn qua bọn họ, ánh mắt còn nhìn qua Mai Đông Nhi, dường như đã hiểu tình huống. Thiếu niên kia nhếch miệng cười cười, nói:
- Có phải ta quấy rầy chuyện tốt của các ngươi không?
Ân Niên lúc trước còn cho rằng hắn là sư đệ trong tông, hiện tại xem xét, hoàn toàn là gương mặt xa lạ, sắc mặt âm trầm, tức giận nói:
- Tiểu tử ngươi từ nơi nào đến, lập tức xéo ngay cho ta!
Nguyên Thu Sương biến sắc, trầm giọng nói:
- Ân sư đệ, thực lực của hắn là Võ Tông tứ tinh đỉnh phong!
- Chi! Cái gì?
Ân Niên hít khí lạnh, đã giật mình. Thiếu niên trước mắt còn trẻ hơn hắn, hơn nữa nhìn qua chỉ bình thường, tại sao có thể có tu vị cao như thế, lập tức sắc mặt khó nhìn lên, nói: