Trong lòng của nàng đang có nghi vấn, cố gắng giơ tay lên văn vê dụi mắt.
Đúng vậy, sao băng kia quả nhiên rơi về phía mình!
Trong lòng Mai Đông Nhi sinh ra cảm giác hi vọng, chẳng lẽ cầu nguyện thực sự dùng tốt vậy? Nàng dốc sức liều mạng cầu nguyện, cầu sao băng nện xuống đập chết nam tử trước mặt này.
Lúc này Ân Niên cùng Nguyên Thu Sương cũng phát hiện sao băng không đúng, hoảng sợ ngửa đầu nhìn lên, nhìn thấy một thiên thạch đầy lửa đang rơi xuống, mà hướng rơi chính là vị trí của mình.
- Cái này..., thời điểm này tại sao còn có lưu tinh vẫn thạch?
Ân Niên ngây ngốc, chính mình thật vất vả an bài chuyện này, hơn nữa vì viên Thiên Quyền nội đan mà hao tốn rất nhiều của cải đều vì đêm nay. Kết quả vốn bị Nguyên Thu Sương phát hiện, hiện tại còn có sao băng phá quán!
- Con em ngươi, ông trời ngươi đang chơi ta sao?
Tốc độ sao băng càng lúc càng nhanh, cả bầu trời đỏ rực, phạm vi hỏa diễm thiêu đốt bao phủ nửa ngọn núi, mà vị trí của ba người nằm trong phạm vi sao băng rơi.
Nguyên Thu Sương ngây ngốc, nàng nhanh chóng bỏ chạy.
Loại chuyện lưu tinh vẫn thạch này, lực lượng căn bản không phải nàng có thể ngăn lại, làm không tốt còn chôn cùng.
Sắc mặt Ân Niên khó coi đến cực điểm, cũng bất chấp mặc quần áo, vội vàng chạy tới ôm Mai Đông Nhi, đây là tâm huyết của hắn, chính mình còn chưa bao giờ dùng qua, làm sao bỏ mặc chết được.
Nội tâm Mai Đông Nhi quýnh lên, khối bảo ngọc trong người tỏa ra hào quang nhu hòa, đan điền trống rỗng của nàng sinh ra một tia nguyên khí, tuy thập phần yếu ớt, nhưng đúng là nguyên khí.
Khối bảo ngọc này chính là vật gia truyền của gia đình nàng, có thể tích vạn tà, không thể ngờ lại có tác dụng.
Nàng đại hỉ nên vội vàng vận chuyển một tia nguyên khí vào đầu ngón tay, bất động thanh sắc chờ hai tay Ân Niên ôm lấy nàng, nàng nhanh chóng điểm vào mi tâm của hắn!