- Cái..., cái gì? Đại ma? Thánh khí?
Những người kia biến sắc, tuy bọn họ không biết cái gì là đại ma cùng thánh khí, nhưng nghe qua chắc là rất lợi hại, trên mặt Cố Nguyệt Sinh đầy giận dỗi, nói:
- Ngươi muốn hại chúng ta sao?
Lý Vân Tiêu khoanh tay trước ngực, thản nhiên nói:
- Cố Nguyệt Sinh, lời này của ngươi ta thực không thích nghe. Lúc trước thái cổ cương phong tàn sát một hồi, khi đó thả các ngươi ra ngoài thì ai có thể còn sống? Hiện tại tuy bên ngoài có đại ma, nhưng trước mắt đã bị thái cổ cương phong vây khốn, nhất thời nửa khắc ra không được, các ngươi hiện tại đi ra ngoài, ít nhất nửa canh giờ là an toàn.
Sắc mặt sáu người âm tình bất định, lúc trước thái cổ cương phong tàn sát một hồi làm bọn họ sợ hãi, lại có tồn tại chống được thứ này, cho dù cho mình nửa canh giờ trốn chạy để khỏi chết cũng không an toàn chút nào cả.
Nhạc Cửu Lâm nhịn không được nói:
- Ngươi không thể tìm nơi an toàn thả chúng ta sao?
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Thực xin lỗi, chỗ này thập phần nguy hiểm, các ngươi có đi hay không. Hô các ngươi tới, cũng chỉ là muốn nói với các vị và lão Viên biết, ta luôn luôn nhất ngôn cửu đỉnh, nói là làm.
Viên Cao Hàn cũng im lặng một hồi, loại lời này đúng là không nuốt lời, nhưng mà...
Sáu người đều chán nản, trong lúc nhất thời do dự bất định, nếu bỏ qua cơ hội lần này, lần sau không biết tới bao giờ.
Đoạn Việt nhìn qua hả hê, cười nói:
- Ta thấy các ngươi trực tiếp quy vào dưới trướng Vân thiếu dưới là tốt rồi, đừng muốn nghĩ đào tẩu cái gì đó, như vậy không phải không có cách rời đi.
Lý Vân Tiêu nhìn qua ba người trong thánh hỏa điện, nói:
- Ba người các ngươi có thể lưu lại, ta có giao tình không tệ với Diệp Phàm, cũng hắn dùng Nặc Á Chi Chu đưa ta tới bên kia tinh không, lần sau gặp lại Diệp Phàm thì ta sẽ thả các ngươi ra ngoài gặp hắn.