Lý Vân Tiêu:
-..., được rồi, không nói chuyện này nữa. Nói xem những Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này phân phối thế nào đi?
- Cái gì? Phân phối?!
Viên Cao Hàn trừng lớn mắt, quái dị kêu lên:
- Ngươi sẽ không phải muốn lấy Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết đấy chứ?
Lý Vân Tiêu há to mồm, nhìn hắn một hồi, im lặng nói:
- Dừng dừng! Không còn gì để nói nữa, tự mình ngươi chơi đi, lão tử đi trước, tạm biệt.
Hắn quay người muốn rời đi, một mình tìm đường ra.
Viên Cao Hàn vội bước lên phía trước ngăn lại, nói:
- Chậm đã, ngươi không phải mới rồi vẫn còn nói đến y thức trách nhiệm sao? Ta hiện giờ dùng thân phận Thánh Vực hạ lệnh, phối hợp ta thu những Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này chính là trách nhiệm, sứ mạng của ngươi!
Lý Vân Tiêu nhìn hắn tựa như kẻ đần, khinh miệt nói:
- Kẻ l* m*ng, ngốc ngốc, trông thấy Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết đã khiến đầu óc đông lại mất rồi sao?
Viên Cao Hàn giận tím mặt, nơi này chỉ còn mình hắn, hắn quả thật có chút sợ, hơn nữa vô luận là thu những Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này hay là bố trí đại trận chạy trốn, đều cần người phối hợp với hắn, hắn lạnh lùng lạnh giọng nói:
- Ngươi bây giờ không có Phệ Hồn Phiên, thực lực cực yếu, còn dám khiêu chiến ta như thế sao?
Lý Vân Tiêu nói:
- Không có cũng chẳng sao, vật kia vốn là ta lấy được mà.
-..., ngươi..., ngươi không phải đệ tử Phệ Hồn Tông sao?
Viên Cao Hàn há to mồm, chỉ cảm thấy đầu có chút choáng váng, mình dưới dâm uy của Phệ Hồn Phiên kia đã bị lừa đi Tinh Quang Luyện Hồn Thuật, bị lừa đi áo nghĩa ba kinh văn Thượng Cổ, giờ hắn vậy mà nói Phệ Hồn Phiên kia là lấy được...
Lý Vân Tiêu mắt trắng không còn chút máu, nói:
- Ta chính là Võ Tông, làm sao có thể luyện ra được Phệ Hồn Phiên cửu giai, uổng cho ngươi là Thuật Luyện Sư cửu giai. Trước kia nhìn ngươi ngây ngốc, còn tưởng rằng là đại trí giả ngu, hiện giờ mới biết thì ra là ngu thật.