- Ha ha!
Lý Vân Tiêu cười lớn một tiếng, nhảy xuống khỏi đá lớn, đi về phía phế tích, nói:
- Đi thôi, về sau vẫn còn cơ hội mà.
Viên Cao Hàn hừ lạnh một tiếng, trong nội tâm nhiều thêm vài phần kiêng kị. Giá trị loại khoa đẩu văn kim sắc này thậm chí còn trên cả Tinh Quang Luyện Hồn Thuật, giải mã mỗi văn tự đều là tài phú lớn lao, vạn kim khó cầu.
Về sau Lý Vân Tiêu quả nhiên không còn nói đến chuyện khoa đẩu văn nữa, mà đi loạn trong phế tích.
Nơi này đã sớm bị nhân mã Thánh Vực quét sạch, tuyệt đối không sót lại gì, quả nhiên ngoại trừ bích hoạ ra cũng không thu hoạch được gì. Mà những bích hoạ kia đứt quãng, cũng không cách nào chắp vá thành câu chuyện nguyên vẹn, đại khái là nói về một ít vật tế tự.
Toàn bộ phế tích cực kỳ rộng lớn, ánh vào trước mắt hai người là một mảnh thổ địa bao la bát ngát, trên đó đều là các phế tích kiến trúc phong cách giống nhau, ở trong tinh không cũng không bị phong hoá, bảo lưu lại nguyên trạng. Vào thời xa xưa nơi này hẳn là chỗ ở của tông phái hoặc là thị tộc nào đó, chẳng biết tại sao lại trở thành chiến trường, hơn nữa vứt bỏ vào Vực Ngoại Tinh Không.
- Những kiến trúc này tuy rằng tổn hại nghiêm trọng, nhưng hẳn là do năm đó phá hư, qua vô số năm tháng cũng không bị hư hao thêm chút nào nữa, nói rõ nơi này cũng không có Thái Cổ Cương Phong!
Lý Vân Tiêu xoay người nhìn chằm chằm vào Viên Cao Hàn, chợ đợi hắn giải thích.
Viên Cao Hàn đối với sức quan sát của hắn cảm thấy âm thầm kinh hãi, nói:
- Những nơi này Thánh Vực đã dò xét rất nhiều lần, trong Tàng Thư Các có sách về Thái Cổ chi địa, ghi lại vài loại phỏng đoán về sự hình thành của phiến phế tích Ngoại Vực này, cùng với tình huống Thái Cổ Cương Phong. Trong đó thuyết pháp đáng tin nhất chính là, đó là phiến Thái Cổ chi địa này lúc bị ném vào Vực Ngoại Tinh Không, còn có đại lượng lực lượng cuồng bạo tàn sát bừa bãi ở trên, sau khi những lực lượng này đạt được cân đối, đã tạo thành cuồng phong nguyên thủy nhất. Cuồng phong này phá hư tất cả kiến trúc trên mảnh kiến trúc này. Lúc này có một vị hoặc là mấy vị đại năng chi sĩ, không đành lòng thấy phiến thổ nhưỡng này bị hủy, vì vậy hợp lực mở ra một khối không gian, nhốt cuồng phong kia vào trong đó, qua vô số năm tháng, từ đó chậm rãi diễn hóa thành Cương Phong không chỗ nào không thay đổi.