Trên người hắn lệ khí tản ra, phẫn nộ bị đè nén vào thời khắc này cũng bạo phát, không gian chung quanh vặn vẹo đến cực điểm, đại lượng tinh quang bị cắn nuố vào, cường đại dị thường!
Kỳ thật dùng thực lực của hắn, hoàn toàn có thể đơn giản bạo chết Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu cũng cười khổ không thôi, hắn căn bản không có lực đánh một trận với đối phương, chỉ có thể cầm Phệ Hồn Phiên trong tay hù dọa một chút, hắn lập tức giận tái, l**m l**m miệng, dữ tợn đe dọa nói:
- Hắc hắc, hồn lực thật cường đại ah, ta thích. Kim Sắc Hồn Nô của ta sợ rằng không ăn được nhiều như vậy, còn có thể luyện mấy khỏa tự hồn đan rồi.
Viên Cao Hàn sắc mặt tái nhợt, tự hồn đan là một loại đan dược đặc biệt của Phệ Hồn Tộc, danh như ý nghĩa, chính là thức ăn dành cho hồn nô, nhưng là do linh hồn sinh linh luyện chế thành.
Hắn bởi vì sợ hãi, không gian vặn vẹo chung quanh cũng theo thân thể run rẩy mà dần lắc lư, khàn giọng quát:
- Ngươi là đồ súc sinh không có chữ tín! Chỉ cần ta xảy ra chuyện, bản thể lập tức có thể cảm giác được, không chỉ sẽ lập tức mở ra truyền tống đại trận tới lấy tính mệnh ngươi, mà ngay cả Phệ Hồn Tộc cũng đều sẽ bị diệt trừ!
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn xem hắn, lạnh giọng nói:
- Ta dù sao cũng sắp chết trong Thái Cổ Cương Phong, sợ gì nữa. Về phần Phệ Hồn Tộc, chúng ta đều chết hết, tông môn liên quan đến ta cái rắm!
- Ngươi, ngươi...
Viên Cao Hàn nóng nảy, chưa từng thấy qua côn đồ như vậy bao giờ. Hắn vẫn luôn là người thân phận tôn quý, trừ phi là một ít tồn tại ngang cấp, làm gì có người dám nói chuyện với hắn như thế, hắn lập tức nghẹn họng, không biết nên nói gì cho phải.
Lý Vân Tiêu nhìn hắn nóng nảy, lập tức chuyển thành mặt đỏ, ôn hòa nói: