Viên Cao Hàn hận đến nghiến răng ngứa, nhưng đồng thời cũng yên tâm xuống, biết rõ đối phương sẽ không thực thu hắn. Dù sao Hàn Âm Sơn chỉ là cầu thần công yếu quyết, đến lúc đó hai người gặp mặt còn có thể một mực phủ nhận, cãi cọ không rõ, đây cũng chính là lý do hắn cố ý phái một tên mao đầu tiểu tử đi lên, thậm chí có thể trực tiếp bỏ qua tên tiểu tử này, phủi sạch quan hệ với hắn.
Nhưng nếu như thu Tinh Quang Hồn Thể của mình, tính chất sẽ hoàn toàn không giống lúc trước, đây tuyệt đối là cục diện không chết không ngớt. Đến lúc đó mình không quản hắn có thừa nhận hay không, kiểu gì cũng muốn cùng hắn liều đến cá chết lưới rách.
Sau khi nghĩ thông suốt điểm ấy, hắn liền cảm giác mình ít nhất cũng an toàn, chỉ cần thành thật phối hợp một chút, đối phương chắc sẽ không làm ra hành vi quá đáng.
Vì vậy dưới ánh mắt cực kỳ phẫn hận, Viên Cao Hàn nói ra những lý giải của mình về các chỗ kia. Sau khi biết rõ người đứng sau lưng đối phương là Hàn Âm Sơn hắn cũng không ôm tâm tư che dấu nữa, dù sao Hàn Âm Sơn cũng là tồn tại không kém gì hắn, nghe xong cũng biết là có vấn đề hay không.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ kinh dị, nghe xong nhịn không được trầm trồ khen ngợi, một lát sau lộ ra thần sắc hoàn toàn thoả mãn, hiển nhiên đã hoàn toàn thông suốt tất cả.
- Hắc hắc, nhìn không ra ah Viên đại sư, ta trước kia vẫn cho rằng ngươi ngu xuẩn, chỉ dựa vào công pháp nghịch thiên mới có thể tu luyện đến cửu giai, hiện giờ xem ra ngươi vẫn có chút năng lực lĩnh ngộ đấy, ít nhất giảng giải mấy chỗ này phi thường đặc sắc.
Lý Vân Tiêu cười vỗ tay..., cũng không biết là khen thật hay châm chọc. Khiến Viên Cao Hàn tức giận đến mức đỉnh đầu bốc lên khói xanh, khoản sổ sách này lại hung hăng ghi tạc trên người Hàn Âm Sơn. Bởi vì vi một tên mao đầu tiểu tử sao lạicó cái nhìn như vậy với mình được, nhất định là Hàn Âm Sơn thường xuyên nói bên miệng, bị tiểu tử này nghe thấy được, cho nên mới thuận miệng nói ra.