Năm ngón tay Phong Ấp thành trảo, Ngự Thú Hoàn kịch liệt co rút lại, hóa thành một cái thủ trạc chui vào trong cổ tay trái hắn. Sau đó năm ngón tay nắm chặt, hóa chưởng thành quyền, một đạo kình khí hiện lên như gợn nước trước quyền hắn, tụ tập toàn bộ lực lượng đánh tới chỗ trống trận.
Uy lực Cửu Thiên Đế Khí, không thể địch nổi!
"Ầm ầm! "
Cửu Lê Chiến Cổ phát ra chấn động cực lớn, lực lượng sóng âm nặng nề bỗng nhiên một dài một ngắn, lấy tần suất cực kỳ bất quy tắc khuếch tán khắp bốn phía, đâm vào khiến màng tai mọi người đau lên từng cơn, rất nhanh tuôn ra huyết ra, hai lỗ tai ngắn ngủi mất thông. Không gian dưới sóng âm cường đại kia chợt liền vặn vẹo cực kỳ lợi hại.
"PHỐC! "
Phong Ấp ở cách trống trận gần nhất, lực sóng âm phải chịu cũng là mạnh nhất, tại chỗ phun ra một ngụm tâm huyết, tổn thương càng thêm tổn thương, giờ phút này hắn cũng đã dần có chút không chịu nổi.
May mắn Lê lúc trước khi đấu với tiểu Thanh đã tiêu hao khá nhiều lực lượng, điều khiển Cửu Lê Chiến Cổ cũng chỉ như nỏ mạnh hết đà, bị Đế Khí xuyên thấu qua môt bộ phận, tuy rằng đã biến ra bản thể, nhưng bị một quyền đánh bay cũng giống như vũ bị ngã xuống đất không dậy nổi. Mà trống trận như núi kia cũng đã mất đi khống chế, phi tốc nhỏ đi.
Phong Ấp trong nội tâm quýnh lên, vươn tay bắt lấy trống trận kia, nhưng vẫn chậm một bước, tống trận kia tựa hồ linh tính cực cao, sau khi mất đi khống chế liền lập tức hóa thành một đạo quang mang, trở về lại bên hông Lê.
Bản thể Lê bị thương, dần dần biến trở về hình người, chỉ có điều toàn thân tái nhợt, nguyên khí mất hết, đã không có chút lực lượng nào nữa rồi.
- Hừ, đợi lát nữa lại thu ngươi!
Phong Ấp hừ lạnh một tiếng, con vịt đã đun sôi hắn ngược lại cũng không sợ nó bay mất, trực tiếp chộp tới ba kiện huyền khí trong Tam Tài Trận. Trống trận kia dù sao cũng là huyền khí sóng âm, lực hấp dẫn đối với hắn cũng không bằng ba kiện binh khí thật sự này.