Ba gã Võ Đế chết thì chết, tổn thương thì tổn thương, duy nhất có thể uy h**p được hắn chỉ còn lại tiểu Thanh và đám Đại Yêu. Tiểu Thanh thiếu nợ nhân tình của hắn, mà Đại Yêu cũngđã giao thủ nhiều lần, không có gì phải sợ cả.
Trong đầu Lý Vân Tiêu không ngừng nhớ lại tình cảnh vừa rồi, mỗi lần Diệp Nam Thiên ra tay, còn có Bàn Nhược Thần Chưởng kia cũng dần dần hiện lên trong đầu hắn. Bỗng nhiên hắn lộ vẻ tươi cười, lẩm bẩm:
- Thần Cảnh sao? Ta cuối cùng sẽ đạt tới!
"Ầm ầm! "
Phía trước đột nhiên truyền đến chấn động cực lớn, toàn bộ rừng cây bắt đầu lay động, bốn phía tất cả đều là lá cây sào sạt, khiến người ù cả tai.
Một bóng đen cự đại từ trong rừng rậm đằng xa đứng thẳng lên, gào thét lớn bộc phát ra lực lượng kinh người, mà trên bầu trời chung quanh, tất cả đều là sấm sét vang dội, chính là thân ảnh tiểu Thanh đang chiến đấu.
Lý Vân Tiêu ngây ngốc một chút, lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, hai con ngươi nhìn ra xa, thân ảnh cực lớn kia trên trán có hai ngân giác, hai mắt kim quang diệu diệu, trên hai ngân giác kia chớp động lên lực lượng cường đại, vậy mà có thể trực tiếp phá vỡ lôi điện của tiểu Thanh, tổn thương đến bản thể hắn.
Bên trái thân ảnh quấn lấy một cái bảo ngọc hoàn hoàng kim, đúng là Thương, giờ phút này từng vòng ánh sáng chói lọi rơi xuống, giống như ánh trăng chiếu rọi, khiến thân ảnh hắn tản mát ra màu cổ đồng cực kỳ uy vũ.
- Đây chính là bản thể của Thương sao?
Lý Vân Tiêu chấn động, bình thường người Yêu tộc bị buộc ra bản thể đều là lúc bất đắc dĩ, bởi vì sau khi hiện ra bản thể nguyên khí sẽ đại thương, tiến vào thời kỳ suy yếu cực độ. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, sẽ không ai dễ dàng hiển lộ, hiện giờ bản thể Thương xuất hiện, chứng minh hắn đã đập nồi dìm thuyền, đánh cược một lần cuối cùng rồi.