"Bá bá bá! "
Ánh mắt mọi người đều đồng loạt nhìn về phía đại đỉnh màu tím bên canh hắn.
Lý Vân Tiêu sắc mặt hơi đổi, vỗ vào Sơn Hà Đỉnh nó vào lại, lười biếng nói:
- Huyền khí này của ta mặc dù có chút huyền diệu, nhưng cũng không phải là thánh khí mà các ngươi nói, càng đừng nói đến chống lại Vương Tọa Bất Lão Sơn.
Tiểu Thanh mặt âm trầm, nói:
- Lý Vân Tiêu, đã đến lúc này rồi, còn không đồng tâm hiệp lực thì tất cả mọi người đều phải xong đời đấy!
Trong mắt Lý Vân Tiêu b*n r* hàn mang, lạnh lùng nhìn thẳng tiểu Thanh, cười lạnh nói:
- Đồng tâm hiệp lực? Bằng hữu của ta cũng sắp bị các ngươi chơi chết rồi, còn nói đồng tâm hiệp lực với ta? Nếu ta hiện giờ còn lực lượng thì việc đầu tiên muốn làm chính là một tát tát chết ngươi.
Tiểu Thanh sắc mặt có chút trắng bệch, quay người nhìn Phong Ấp và Diệp Phàm. Ngũ Hành chi lực đã xâm nhập vào giữa kim quang, lập tức muốn c*m v** trong đỉnh đầu hắn, trên mặt Phong Ấp lộ vẻ điên cuồng, xoay người nhìn tiểu Thanh và Lý Vân Tiêu, lạnh giọng nói:
- Hắc hắc, chính là lúc này rồi, Nặc Á chi chu sẽ là cúa ta, đừng ai mong cứu hắn!
Phong Ấp vẻ mặt dữ tợn, quanh thân Cửu Thiên Đế Khí càng ngày càng mạnh, đã hoàn toàn khôi phục lại lực lượng đỉnh phong, hiện giờ sinh tử của tất cả mọi người đều đã bị hắn khống chế, không người nào có thể chống lại.
Hắn quay đầu, bỗng nhiên toàn thân kịch liệt run rẩy một chút, lực lượng Ngũ Hành thánh trảo cũng bởi vì run run quá mạnh mà tan rả ra, có loại xu thế bị kim quang phản chấn ra. Phong Ấp kinh hãi mở lớn mắt, nhìn thẳng Diệp Phàm trước mắt, chỉ cảm thấy toàn thân rét run, tựa hồ bị Tứ quý Đông Tịch Diệt chi lực thổi qua khiến cả người lạnh lẽo.
Hai mắt Diệp Phàm chẳng biết lúc nào đã mở ra, không chút biểu tình nhìn vào hắn. Đôi mắt kia, thâm thúy như biển, không có bất kỳ tình cảm nhân loại, giống như Thiên Địa tự nhiên mà sinh, vĩnh hằng ở đó, trong con ngươi, vậy mà lóe ra một đạo Ngân Hà, Chư Thiên Tinh Thần quấn quanh trong đó.