̣c.
Tiểu Thanh lập tức hóa thành một đạo quang mang, hoành thân ngăn trước mặt hắn, mặt không biểu tình nói:
- Ngươi không thể đi qua.
Lý Vân Tiêu ánh mắt lạnh như băng, nói:
- Ngươi đừng quên còn thiếu nợ ta một nhân tình.
Tiểu Thanh cau chặt mày, khó xử nói:
- Cho dù ta thả ngươi đi qua, cũng sẽ có những người khác ngăn lại. Nặc Á chi chu không phải bằng hữu của ngươi có thể lấy được, ngươi ở đây có ai lại không có chủ ý, lấy Nặc Á chi chu ra khỏi người hắn, kì thực chính là cứu hắn. Ta thiếu nợ ngươi một nhân tình, có thể tận lực bảo trụ hắn không chết, xem như trả lại ngươi, sao hả.
Lý Vân Tiêu khinh thường hừ một tiếng, cười lạnh nói:
- Ngươi xem tình hình này, nếu bị phá vỡ Bất Diệt Kim Thân, ngươi cảm thấy hắn còn có thể sống sao?
Tiểu Thanh quay đầu lại nhìn Diệp Phàm, vẻ thống khổ trên mặt Diệp Phàm càng thịnh, năm ngón tay Phong Ấp đã c*m v** giữa kim quang, tùy thời có thể đâm vào trên đỉnh đầu hắn, đến lúc đó tất nhiên sẽ sinh tử đạo tiêu, tuyệt không thể may mắn thoát khỏi.
Tiểu Thanh có chút áy náy nói:
- Ta thiếu nợ nhân tình của ngươi, về sau sẽ trả.
Lý Vân Tiêu giận dữ nói:
- Ta trả con em ngươi!
Hắn vươn tay vỗ ra, nện Hoàng Triêu Chung ra ngoài, phát ra tiếng chuông "Ông ông" không dứt bên tai, không ngừng biến lớn trùm tới trên người tiểu Thanh, muốn vây khốn hắn vào trong.
Tiểu Thanh hơi than thở nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng đánh ra một quyền, một đạo lôi điện liền nện lên thân chuông, chấn hắn bay trở về, nói:
- Không có tác dụng đâu, tuy rằng ngươi huyền khí nghịch thiên, nhưng tu vị quá thấp, ở trước mặt ta tuyệt không có phần thắng.
Tiểu Thanh nói rất chính là lời thật, lúc này đừng nói điều khiển Hoàng Triêu Chung, mà ngay cả Sơn Hà Đỉnh cũng đã dần khôi phục lại hình thái như trước, tự mình bay về trong mi tâm Lý Vân Tiêu. Hiện giờ khí lực toàn thân hắn cơ hồ hao phí không còn, sắc mặt khó coi dị thường, từ trong nhẫn lấy ra rất nhiều đan dược, như đường đậu đổ vào trong miệng, đều là thứ lúc trước tiểu Thanh đưa ra.