Quả nhiên, trong mắt Phong Ấp lóe lên vẻ tàn khốc rồi biến mất, trươc khi chính thức đạt được Nặc Á chi, phải tận lực bảo trụ lực lượng.
Tiểu Thanh nói:
- Nếu ngươi đã không muốn thử, ta ngược lại rất có hứng thú đi trước đấy!
Hắn giơ tay lên, một đạo hồ quang điện chớp động trên đầu ngón tay, hội tụ thành cầu bay ra ngoài, điện cầu kia không ngừng "Đùng đùng" chớp động trên không trung, dùng tốc độ cực nhanh đánh lên trên người Diệp Phàm.
"Đùng đùng! "
Hồ quang điện bắn lên trước ngực hắn, trực tiếp hóa thành đạo đạo dòng điện khuếch tán trên người, sau đó liền biến mất không thấy đâu nữa, tựa hồ không có bất kỳ phản ứng nào cả.
- Chẳng lẽ chết rồi sao?
Tiểu Thanh sững sờ, có chút khó mà tin được. Dù sao trên thân thể Diệp Phàm linh tính mười phần, bộ dáng không giống chết chút nào.
Đồng tử Lý Vân Tiêu cũng đột nhiên co lại, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng, quả cầu điện của tiểu Thanh vừa rồi tuy rằng hình thể nhỏ, nhưng năng lượng ẩn chứa bên trong lại thập phần cường đại, đánh tới như thế cho dù Diệp Phàm không chết, ít nhất cũng lâm vào trạng thái mất đi tri giác.
- Thật chết rồi sao?
Phong Ấp cũng ngạc nhiên có chút ngốc trệ, vừa rồi lúc quả cầu tia chớp nổ bung trên người Diệp Phàm, hắn còn vận chuyển một ngụm nguyên khí, làm tốt chuẩn bị phòng ngự bất trắc, không thể tưởng được lại không công lo lắng một hồi.
"XÍU... UU!! "
Tiểu Thanh tựa hồ có chút không tin, lần nữa điểm một chỉ xuống, lần này lôi điện màu xanh đậm hóa thành một đạo tuyến, trực tiếp nổ bung nơi yết hầu Diệp Phàm, chấn cho cả người Diệp Phàm không ngừng quay cuồng trên không trung, nhưng vẫn là một mảnh kim quang, không có bất kỳ tổn thương nào cả.
Đồng tử Lý Vân Tiêu bỗng nhiên co rút, có chút hoảng sợ nhìn thân thể Diệp Phàm, tựa hồ nghĩ tới điều gì đó, lộ ra vẻ khiếp sợ cực độ, thất thanh nói: