Tuy rằng Chu Tước Đao dưới uy h**p của Nặc Á chi chu không còn nửa điểm khí vận, nhưng bản thân Đường Kiếp chính là tồn tại Võ Hoàng đỉnh phong, nguyên khí rót vào trong thân đao, liền hóa thành đạo đạo đao mang thoát thể mà ra, chém vào trong hải dương khí vận màu vàng kia.
Diệp Phàm chấn động, trong tay hắn ánh sáng màu xanh thoáng hiện, một thanh bảo kiếm đột nhiên hiện nơi tay, thi triển ra thánh kỹ, một cổ quy tắc chi lực nhàn nhạt hiện ra trên thân kiếm, dựng thẳng kiếm lên ngăn ở trước người.
"Loong coong! "
Binh khí tấn công, ông ông tác hưởng, chấn thanh không dứt, hai người lần nữa thi triển các loại võ kỹ đối chiến với nhau.
Huyền khí trong tay hai người tuy rằng chênh lệch thật lớn, nhưng lúc này so đấu chính là tu vị cá nhân, Đường Kiếp đương nhiên mạnh hơn xa Diệp Phàm, chỉ mấy chiêu đã đánh cho hắn liên tục lui về sau.
- Đại Thập Tự Hư Không Trảm!
Trong lòng Đường Kiếp một hồi bực bội, tụ tất cả lực lượng trên trường đao, hung hăng lâm không chém xuống.
"Phanh! "
Mặc dù không có đao vận hoa mỹ, nhưng lại trực tiếp đánh gãy bảo kiếm trong tay Diệp Phàm, đao mang không giảm bổ lên đầu hắn.
Đao mang kia trực tiếp chém lên Ma Thiên Khải, không thể lưu lại chút dấu vết nào, nhưng lực lượng khổng lồ lại trực tiếp chấn Diệp Phàm bay ra mấy chục thước mới dừng lại.
Trong mắt Đường Kiếp hiện lên hàn quang lăng lệ, muốn đánh chết Diệp Phàm cũng không phải có thể làm được ngay, hơn nữa hắn phát hiện không chỉ có hai người bọn họ, tình huống mỗi người đều giống như vậy, huyền khí đã hoàn toàn mất đi lực lượng, nguyên lực bản thân bắt đầu chậm rãi khôi phục lại như trước!
Đây tuyệt đối là một dấu hiệu không tốt!
Xa xa bọn người Phong Ấp và tiểu Thanh nguyên đám đại hỉ, trong mắt lóe ra sát cơ trùng trùng điệp điệp!
Trong lòng Đường Kiếp cả kinh, không còn chủ ý đánh chết Diệp Phàm nữa, trực tiếp phi thân chộp tới cái thủy tinh màu vàng kia.