Trong mắt hắn một mảnh đỏ bừng, khóe miệng cũng cắn chảy ra máu, Lý Vân Tiêu chết rồi, vì hắn mà chết, hắn nhất định phải đạt được Nặc Á chi chu báo thù cho Lý Vân Tiêu.
Diệp Phàm quay người chộp tới thủy tinh hình thoi màu vàng kia, giờ phút này hắn cách thủy tinh cực kỳ gần!
- Ha ha, Lý Vân Tiêu kia rốt cục chết rồi! Hiện giờ đến phiên ngươi, dám đoạt Nặc Á chi chu với ta, phải chết!
Thanh âm dữ tợn của Đường Kiếp truyền đến, vừa rồi dưới lực lượng kinh thiên động địa kia, hắn dựa vào Đao Vực của Chu Tước Đao tránh thoát một kiếp, giờ phút này hoành đao chém ra, đao khí hỏa hồng sắc ngang trời mà xuống, trực tiếp trấp áp ma khí trên Ma Thiên Khải quanh thân Diệp Phàm, cả người hóa thành một đạo quang mang, vọt tới bên cạnh thủy tinh hình thoi.
Kết cấu vạn vật đang nhanh chóng co rút lại, trong khi hai người tranh đấu, rốt cục đã bị hấp thu hết toàn bộ!
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều mở to mắt, nín thở ngưng thần nhìn qua thủy tinh màu vàng kia, chờ đợi nó biến hóa thêm một bước. Mà bước biến hóa tiếp theo, mọi người cơ hồ đều đoán được, có lẽ Nặc Á chi chu khiến mọi người đều phải động tâm kia sắp xuất hiện!
- Nặc Á chi chu, là của ta!
Đường Kiếp kích động đến toàn thân đều run rẩy, điên cuồng chộp tới thủy tinh màu vàng kia. Diệp Phàm bị hắn chém một đao liền lui ra hơn 10m, thoáng chốc không thể nào tới gần, chỉ có thể trơ mắt ếch ra nhìn hắn chụp lấy, trong nội tâm khẩn trương.
Loong coong!
Ngay khi tay phải Đường Kiếp chạm vào bên ngoài thủy tinh màu vàng chừng nửa xích thì một đạo âm thanh chói tai từ trên thủy tinh vang lên, lực lượng sóng âm trực tiếp xuyên thấu bàn tay Đường Kiếp, trùng kích lên người hắn.
Tay pahỉ Đường Kiếp truyền đến một hồi đau nhức kịch liệt, cả người càng kinh hãi thất sắc, vội vàng giơ lên Chu Tước Đao đón đỡ trước người, bảo vệ chỗ hiểm quanh thân, nhưng thân đao gặp phải trùng kích cức lớn, khiến hắn văng xa ra mấy chục thước, không ngừng quay cuồng trên không trung.